3 trieu dong mot m2. Giam gia ca cho nhung khach hang cu de chung toi khong bi phat long tin". Hien toa nha CT10A da xay den tang 6 va du dinh ban giao som hon 3-4 thang so voi ke hoach du dinh la quy III nam 2014. Doi voi nguoi lam muon an luong. Mac du giam gia nhung quan trong la phai dam bao tien do cam ket voi khach hang". Anh Minh tho dai. Dù xuất khẩu sang Trung Quốc đang gặp khó, giá sản phẩm này hiện vẫn ở mức cao. Khoảng một tuần qua, một số chủ vựa thủy sản ở Bạc Liêu và Cà Mau cho biết giá cua biển đang giảm khoảng 100.000 đồng một kg vì không xuất khẩu sang Trung Quốc được. Tuy nhiên, tiểu Thể loại: Cổ đại, trùng sinh, điền văn, gia đấu, sủng Chuyển ngữ:Số 13 (JuuSan), Nuy Ham Conveter:hanthientuyet Số chương:tác giả không phân rõ chương, trên 1500 trang Kiếp trước, Lạc Tương Nghi chỉ là kế nữ của chủ mẫu Lạc thị, không có quyền của một Đại Tiểu thư thật sự, sức chiến đấu vô cùng nhỏ Tiên Vương Tái Xuất Chương 332: Bài Vân Chưởng Sau khi Lạc Tú đưa Thẩm Nguyệt Lan về nhà, anh đã nghỉ ngơi ở nhà và trò chuyện với Thẩm Nguyệt Lan. Thẩm Nguyệt Lan không hỏi Lê Cửu tìm anh làm gì, bởi vì nhìn vẻ mặt của Lạc Tú, rõ ràng không phải chuyện tốt. 11. sÁm vĂn kỶ niỆm phẬt xuẤt gia; 10. sÁm phẬt xuẤt gia; 9. bÀi tỤng ngÀy phẬt ÐẢn (ii) 8. sÁm phẬt khÁnh ĐẢn; 7. sÁm hỐi phÁt nguyỆn quy y; 6. sÁm thẬp phƯƠng (nghĩa) 5. sÁm thẬp phƯƠng (Âm) 4. sÁm cẦu an; 3. phÁt nguyỆn sÁm hỐi ( cầu an ) 2. phÁt nguyỆn sÁm hỐi; 1. sÁm hỐi liệt hỏa cuồng phi: vương gia thú tình muốn sủng hành trình thịnh sủng chi cẩm tú từ đây vương gia không thượng triều sớm khuynh thế độc phi hệ thống chế tạo nữ thần ( các ace toàn gọi là hệ thống cắm sừng nam nhân) vương phi muốn thuê cả thiên hạ ( có phải xuyên không hay không mị quên mất rùihehe) ái thượng vô địch tiểu hoàng hậu ma phi giá đáo TPnMirv. Núi Mê Vụ nằm trên biên giới phân cách giữa Tề Phượng quốc và Hoa Dạ quốc nhưng đều không thuộc địa phận một trong hai nước này. Là một ngọn núi vô chủ. Sở dĩ vì trước đây cũng từng có nhiều người thử đầu tư trồng trọt trên mảnh đất này nhưng hạt giống vừa nảy mầm không bao lâu đều héo chết, còn chăn nuôi gia súc thì luôn bị thú rừng ăn sạch. Hơn nữa ngọn núi này quanh năm bất kể bốn mùa bao phủ một lớp sương mù khó lòng phân biệt phương hướng, bị lạc trong đây chỉ có hai con đường một là chết vì đói, hai là làm mồi cho dã mặt chính trị quân sự, Hoàng đế hai bên cũng từng sai người xây dựng pháo đài hòng quan sát theo dõi đối phương. Nhưng pháo đài dù có được xây thế nào thì trước mắt cũng chỉ thấy sương mù. Vì thế ngọn núi này hoàn toàn vô dụng, bị bỏ mặc không thèm đếm xỉa. Hoàng đế hai nước chỉ cho quân lính canh giữ ở hai bên chân núi. Đây cũng là con đường duy nhất lưu thông giữa hai quốc gia nên muốn trao đổi kinh doanh hàng hóa vật phẩm tất yếu phải vượt qua dãy núi này. Và điều dĩ nhiên trong núi thì không thể thiếu sơn tặc. Lợi dụng đặc điểm sương mù, sơn tặc rất dễ ẩn núp và tập kích bất tất cả những điều trên nên chẳng có ai tình nguyện đi lên núi Mê Vụ, bất đắc dĩ lắm người ta mới phải đi qua đó. Thỉnh thoảng cũng chỉ có mấy tiều phu kiếm củi, hay mấy thợ săn vào săn thú rừng nhưng họ cũng chỉ quanh quẩn gần chân núi chứ không dám tiến sâu mà, trong núi Mê Vụ lúc này có một bóng dáng nhỏ nhắn trên lưng đeo cái cũi đựng đầy những cành cây chất cao như một núi nhỏ cao hơn đầu thoăn thoắt chạy. Có thể nhìn ra đây là một tiểu hài đồng. Mặt nhỏ tròn tròn khả ái, hai má phúng phính vì chạy nhanh mà nhiễm một tầng ửng hồng chọc người khác chỉ muốn cắn một ngụm, mày thanh, mắt phượng linh động, khóe mắt dài hơi xếch, mũi dọc dừa thanh tú, môi nhỏ hồng nhuận mọng nước khẽ mím lại. Nếu ai nhìn thấy gương mặt này có lẽ sẽ cảm thán không thôi, còn nhỏ mà đã đẹp như vậy khi lớn lên thật khiến người gặp người mê a. Có điều hài tử này nhìn qua khó mà đoán được là nam hay nữ hài. Chỉ thấy tóc đen dài được cột cao trên đầu, y phục kì quái bất nam bất nữ. Điều đặc biệt gây chú ý là ngồi trên vai trái hài tử là một tiểu hầu tử, còn có một tiểu bụi lang ngồi chễm chệ trên núi gỗ cây sau mãi, đến một vách đá cao lớn, hài tử không ngần ngại chạy xuyên qua đám dây leo nhằng nhịt ở giữa khe đá. Không ngờ đằng sau đó còn một lối đi như vậy, nhìn từ bên ngoài không thể phát hiên ra không gian bí mật này. Trước mắt lại là một khoảng rừng cây rậm rạp, những cành cây cao lớn xum xuê che khuất cả bầu trời, chỉ thấy lọt vài tia sáng nhỏ qua kẽ lá. Tiểu hài tử không giảm tốc độ xông lên, tựa mây trôi nước chảy phá giải mê hồn trận và một loạt bẫy rập tinh xảo liên hoàn như có người sắp cối thưa thớt dần, sương cũng tan đi mở ra một con đường dài lát đá cuội. Cuối con đường dần hiện ra một tòa lâu lớn. Thấy đích trước mắt, hài tử càng điên cuồng chạy như bay vọt vào giữa khoảng sân rộng lớn bên trong thì dừng lại, đầu gội khuỵu một cái nằm sấp xuống đất, tiểu hầu tử và tiểu bụi lang nhanh chóng nhảy tránh qua một bên. Trong sân lúc này có rất nhiều người đang luyện võ, tất cả đều là những nam tử trẻ tuổi. Thấy hài tử bị đè dưới một núi những cành cây, cả đám hốt hoảng chạy đến đào bới, tháo cũi trên lưng đỡ hài tử dậy, nhao nhao gọi.“Thiếu chủ! Thiếu chủ!”…Hài tử này không ai khác chính là Y Lạc, hiện tại tên Vân Khinh. Thời gian trôi qua, nàng bây giờ đã được bảy Khinh mặt đỏ ửng há miệng thở dốc, cố ổn định lại hơi thở đối người đang ôm mình cười ngọt ngào “Cảm ơn Ảnh ca ca.” Lại hướng mọi người đang vây xung quanh cười rạng rỡ “Mọi người đừng lo. Muội không có việc gì.” Nàng cũng quen với cường độ tập luyện như thế này đập mạnh một cái “Đáng yêu quá!” Đây là suy nghĩ chung của tất cả những người ở đây. Thiếu chủ càng lớn càng chọc người yêu thương a.“Ảnh Dạ , ta nhớ không nhầm thì ngươi đã được ẵm thiếu chủ hai lần rồi, hôm nay nhất định phải đến lượt ta.” Một thiếu niên khuôn mặt trẻ con khả ái bất mãn nhìn Ảnh Dạ đang ôm Vân Khinh ghen tị nói.“Có sao? Ngươi nhớ nhầm rồi” Ảnh Dạ chột dạ ho khan một Minh Vệ hừ một tiếng lấy từ trong ngực áo ra một tờ giấy gấp bốn, mở ra dứ vào mặt hắn “Ngày nào đến lượt ai ta đều ghi rõ ở đây. Giấy trắng mực đen ngươi còn chối.”“Đúng đúng, ta nói Ảnh đệ a, ngươi phải nhường lượt cho người khác chứ.”“Ta, ta, ta chưa được bế thiếu chủ lần nào a.”“Ta cũng thế, bây giờ phải đến lượt ta.”“Ngươi tưởng chỉ có ngươi chắc, ta cũng muốn ẵm thiếu chủ.”“Là ta mới đúng.”…Vân Khinh khóe miệng run run nhìn một đám nam nhân đang hăng say tranh cãi. Sau đó nghĩ nghĩ lại thì mọi chuyện đều bắt nguồn từ người đáng giận mà nàng gọi là sư phụ kia. Nhớ lại lúc còn nằm trong nôi, hắn luôn trêu chọc dày vò mặt bánh bao của nàng đến nỗi hai má đỏ ửng lên mới chịu buông tay, uy nàng uống sữa thì đổ cả sữa lên mặt nàng, tã lót thì cả ngày không được thay khiến nàng vô cùng khó chịu. Vì vậy cứ khi nào hắn bế nàng đều trả thù tè dầm lên người hắn. Mỗi lần phụ thân để nàng cho hắn trông nom thì đúng là ác mộng, khi ấy nàng mới một tuổi a, không có năng lực chống lại ma trảo của năm trước khi nàng vừa lên ba tuổi, cái người kia không biết đã khua môi múa mép gì với phụ thân khiến nàng phải “tự nguyện” bái hắn làm sư phụ. Hắn chính là cố ý a, biết rõ nàng sẽ phản kháng nên chuyển hướng sang phụ thân, mà nàng thì không thể làm trái ý phụ thân. Sau đó là những ngày tháng khổ luyện khắc nghiệt…Suốt bảy năm qua nàng chỉ luôn sống quanh quẩn trong Huyết Nguyệt lâu, thỉnh thoảng cũng bị sư phụ vô lương tâm ném ra ngoài tự xoay sở trên núi mấy ngày liền. Nhưng nàng cũng nhận ra luôn có mấy người xung quanh âm thầm bảo vệ. Bây giờ nàng đã có thể thản nhiên tùy thích ăn ngủ trên núi giống như đi dã ngoại vậy. Kiếp trước cũng có nhiều lần nàng cùng nhóm bằng hữu đi du ngoạn cắm trại ngoài trời. Vì vậy việc tự nhóm lửa, kiếm thức ăn không quá khó Khinh đưa tay xoa đầu tiểu bụi lang và tiểu hầu tử đang dụi dụi trong lòng mình, lại có một tiểu chim ưng dường như mới học bay không biết từ đâu loạng choạng đáp xuống đầu nàng mổ mổ. Nhìn qua thật đúng là một tổ hợp kì lạ buồn cười. Tiểu bụi lang được Vân Khinh cứu khỏi tay một đoàn thợ săn, cha của nó bị bắn chết trong lúc đang sinh. Vân Khinh đã nhanh tay đến trước một bước mang nó đi. Còn tiểu hầu tử này Vân Khinh chỉ tình cờ một lần cho nó ăn vì nó lạc mất bầy đàn, thế là từ đấy kiên quyết bám theo nàng. Và tiểu ưng được nàng nhặt được khi còn trong trứng, trứng của nó bị rớt từ trên một vách đá cao nhưng may mắn rơi trúng vào lùm cây nên không bị vỡ. Vân Khinh cầm lên đặt lại vào tổ thì nó đã nở, dường như chim cha ngửi thấy hơi người từ nó nên không nhận, còn đá rơi nó khỏi tổ. Nàng không đành lòng bèn mang về Khinh cười thầm, ngay đến thú rừng cũng quen thuộc thân thiết nàng thế này, nàng trở thành người rừng thật rồi. Sau lại hừ một cái, tất cả là do sư phụ đáng giận kia ban tặng. Dù thế nào nàng cũng chỉ là một tiểu hài tử, vậy mà ngày nào từ lúc gà còn chưa gáy cũng bắt nàng tu luyện. Cái gọi là tu luyện này chính là chặt cây, kiếm củi, gánh nước từ dưới thượng nguồn lên,… Nếu như đây là thời hiện đại nhất định nàng sẽ tố cáo hắn tội bóc lột sức lao động trẻ em, cho hắn bóc lịch dài dài. Hại nàng ngày nào đến sức để bò dậy cũng khó, phải nhờ đến người khác ẵm về phòng. Và đây cũng chính là nguyên nhân dẫn tới việc tranh cãi xảy ra hàng ngày xem ai được làm việc đó.“Ảnh ca ca, bây giờ là giờ nào rồi” Chợt nhớ ra chuyện gì Vân Khinh vội hỏi.“Giờ Mão một khắc.” Ảnh chưa kịp trả lời thì đã có một giọng nói không xác định vang đến. Một nam tử thanh y tiêu sái đạp không đáp xuống, đuôi tóc dài đen nhánh được buộc nửa vẽ trong không trung một đường đẹp mắt, gương mặt thư sinh thanh tú mang đầy ý cười hả hê nhìn Vân Khinh.“Ngươi đã trễ một khắc. Như vậy hôm nay không được xuống núi.”Vừa nhìn thấy thanh y nam tử, tất cả mọi người đều hướng hắn quỳ xuống “Tham kiến lâu chủ.”Vân Khinh vẫn như cũ ngồi bệt dưới đất trừng mắt nhìn thanh y nam tử “Lần này không tính.”“Tại sao lại không tính? Chúng ta đã giao hẹn ngươi phải về trước giờ Mão, qua giờ Mão thì không còn chuyện gì để bàn nữa.”“Còn không phải là do ngươi giở trò!” Vân Khinh nghiến răng kéo ống quần lên để lộ ra hai cổ chân mỗi bên đeo một cái vòng sắt bị khóa. Chắc chắn là tên này đêm qua lẻn vào phòng lén đeo thứ quái quỷ này vào chân y nam tử rút chiết phiết bên hông ra phe phẩy quạt, cười vô lại “Vi sư không hiểu đồ nhi đang nói gì a.” Nhìn khuôn mặt Vân Khinh đỏ bừng vì giận nhưng không thể làm gì được khiến hắn vô cùng sảng khoái. Nha đầu thối từ nhỏ luôn lấy việc đối nghịch hắn làm niềm vui. Hắn đã sớm nhận ra nha đầu này từ khi sinh ra đã vô cùng khác biệt so với những đứa trẻ bình thường khác. Nhớ lại hình ảnh một tiểu oa nhi còn quấn tã chăm chú đọc cuốn sách hắn vô tình để quên mà vẫn thấy rùng mình. Lúc đó hắn cũng nghĩ chắc tiểu hài tử thấy vật lạ chỉ đang nghịch chơi, nhưng lại thấy biểu tình nghiêm túc chuyên chú trên gương mặt non nớt và tốc độ lật giấy đều đều thì hắn dám khẳng định nó hiểu nội dung trong sách. Từ đấy hắn luôn thầm chú ý quan sát, quả nhiên tâm trí nha đầu này không phải tiểu hài tử bình y nam tử lúc này cũng không thể liên tưởng đến bên trong cơ thể nhỏ kia chứa một linh hồn trưởng thành đến từ hiện đại. Hắn chỉ có thể lí giải một cách hợp lý duy nhất rằng nàng là một thiên tài trời sinh. Người ta vẫn nói trên đời này có một loại người không cần dạy vẫn tự biết, mà còn làm giỏi hơn người bình thường, gọi là thiên tài hay sao? Một thiên tài bẩm sinh lại sở hữu một cơ thể gân mạch vô cùng thích hợp với việc luyện võ hiếm có như vậy, đương nhiên hắn phải nhân lúc còn nhỏ bắt lấy, về sau cũng không ai có thể tranh giành với hắn a.“Khinh nhi!” Một bạch y nam tử đẹp như bước ra từ trong họa đi đến. Hắn ngồi trong nhà đợi Vân Khinh trở về cùng ăn sáng, thấy đã quá giờ nên lo lắng định đứng ngoài cửa chờ. Vừa nhìn thấy Vân Khinh vẫn hoàn hảo không có chuyện gì tâm hắn nhẹ buông xuống.“Phụ thân! Phụ thân!” Không đợi Vân Nhiên đến gần, Vân Khinh như một cơn gió nhỏ nhào vào lòng hắn. Đầu nhỏ dụi dụi trước ngực hắn, một tay lén lấy khăn tay đã tẩm sẵn bột ớt chấm chấm quanh mắt. Hi sinh vì đại sự a.“Phụ thân, sư phụ hắn khi dễ ta.” Vân Khinh tay nhỏ túm lấy ngực áo Vân Nhiên, ngước đôi mắt ngập nước long lanh lên bày ra bộ dáng tiểu bạch thỏ đáng thương nhìn hắn. Sau còn cố nấc lên mấy tiếng nghẹn ngào tố cáo thanh y nam Nhiên đương nhiên biết Vân Khinh đang giả bộ nhưng cũng không vạch trần, tiểu nữ nhi của hắn còn nhỏ nhưng đã rất hiểu chuyện, luôn là bộ dạng một tiểu đại nhân, nên hắn thích những lúc nàng làm nũng như thế này. Nghe nàng kể lể tố trạng Lãnh Nguyệt, Vân Nhiên phì cười, hai người này rõ ràng một đại nhân một tiểu nhân vậy mà lúc nào cũng gây sự không đi nước mắt trên mặt Vân Khinh, rồi quay sang Lãnh Nguyệt bất đắc dĩ gọi “Nguyệt…”“Đây là ta nể mặt Nhiên thôi.” Lãnh Nguyệt hừ một tiếng, lại nói “Xuống núi cũng được, nhưng ngươi phải mang Như Ý Cát Tường theo”Vân Khinh vui sướng cười tít mắt “Không thành vấn đề.” Cùng đọc truyện Vương Gia Muốn Xuất Giá của tác giả Độc Độc tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại loại Xuyên không, nữ tôn, vật Vân Khinh, Dạ Mộ Lan, Bạch Mộ Lan, Phượng Thanh La, Lãnh Nguyệt, Vân Nhiên,...Nàng không rõ lý do xuyên đến thế giới nữ tôn thuộc chế độ mẫu hệ, nghĩ muốn bình bình đạm đạm hưởng thụ cuộc sống ngờ…Đoạn ngắn 1Vân Khinh ôm đầu tỉnh dậy cảm thấy chóng mặt quay cuồng, cơ thể rã rời nhức mỏi. Cúi đầu xuống nhìn thân thể không chỗ nào là không có những vết hồng hồng tím tím, điều quan trọng hơn là hạ thân nàng có cảm giác lạ lẫm trước nay chưa từng có. Mặc dù nàng chưa nếm qua thịt heo nhưng cũng từng xem qua heo chạy, dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết đêm qua đã phát sinh loại chuyện gì. Quay sang nhìn chỗ bên cạnh, dưới chăn phồng lên hiển nhiên có người đang run run vươn ra xốc chăn lên, một nam nhân xinh đẹp tựa thiên thần đang say giấc. Dường như cảm nhận được động tĩnh, hàng mi dài rợp tựa cánh bướm khẽ rung.“Lạc Lạc?” Mỗ nam mơ màng dụi dụi mắt ngồi dậy, theo động tác của hắn chăn rơi Khinh đỏ mặt nhìn nửa thân trên lõa thể hoàn mỹ của hắn, ấp úng nói “Hôm qua… chúng ta… cái kia… ý ta là, ta không…”Mỗ nam vừa nghe một chữ không’ từ miệng nàng phát ra liền ôm mặt nức nở “Ta đã nói không muốn, nhưng là nàng ép buộc ta. Ta có chống cự thế nào cũng không được…”Vân Khinh khóe miệng giật giật nhìn vết hôn ngân chi chít trên người mình, lại nhìn thân thể trắng nõn không tì vết của hắn…Đoạn ngắn 2“Nữ nhân tam phu tứ thị là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Hoa Dạ hoàng tử muốn gả cho Lạc Vương , tại sao bổn hoàng tử lại không thể?”Vân Khinh nhìn mỗ nam gương mặt không cảm xúc, đôi mắt đã tối sầm lại bèn đưa tay nắm lấy bàn tay đang siết chặt của hắn, mười ngón tay đan xen vào nhau không chút khe hở. Hướng mỗ nam nở nụ cười trấn an, lúc quay sang nhìn nam nhân kia thì lạnh lùng nói“Hình như Thiên Vân hoàng tử đã quên một điều. Hiện tại hắn không còn là Hoa Dạ hoàng tử nữa mà đã trở thành Hoa Dạ quốc Minh Vương. Ta là Minh Vương phi của hắn, hắn là Lạc Vương phi của ta. Nguyện cả đời này nhất thế một đôi nhân.” Thân thể nhẹ nhàng khoan khoái như được bao bọc trong dòng nước ấm áp, Y Lạc dễ chịu vươn người kéo căng cơ thể.“A!” Tiếng một ai đó khẽ kinh hô.“Chuyện gì, ngươi sao thế?” Lần này là giọng nói lo lắng của một nam tử trẻ tuổi.“Không có gì. Đứa nhỏ đột nhiên động nên ta hơi giật mình.” Giọng nói trầm ấm, ngữ điệu dịu dàng chứa sự yêu thương sủng nịnh. Y Lạc cảm thán, thanh âm của nam tử này thật dễ nghe a.“Cẩn thận một chút. Đã qua mười tháng, chỉ còn cách chín ngày là ngươi lâm bồn rồi.”“Ta đã biết.”Nghe đến đây Y Lạc ngẩn cả người. Nàng không có nghe nhầm chứ? Rõ ràng là giọng hai nam nhân đang nói chuyện với nhau. Một nam nhân lâm bồn ư? Hay hai người kia biết nàng đang nghe lén nên cố ý trêu chọc nàng? Mà họ là ai? Nàng đang ở đâu? Y Lạc đang muốn cử động thì mới phát hiện ra nàng đang bị vây trong một không gian vô lực nhỏ hẹp. Mí mắt mặc dù nhắm nghiền không sao mở được nhưng nàng vẫn cảm nhận được sự tăm tối bao trùm. Nàng hoảng loạn sợ hãi liền ra sức vùng vẫy muốn thoát khỏi chốn này.“Sao thế? Bụng khó chịu à?”“Đứa nhỏ động mạnh quá. Ngoan nào.”“Ha ha, hiếu động như vậy lớn lên nhất định sẽ rất thông minh hoạt bát.”Lúc này Y Lạc có thể cảm nhận được như có bàn tay cách một khoảng không vuốt ve thân thể mình. Da đầu nàng tê rần. Thiên a, đừng có nói là nàng đang ở trong bụng của một nam nhân! Chuyện quái quỷ gì thế này. Cố hồi tưởng lại. Nàng nhớ sau khi đi làm về, mệt chẳng buồn ăn cơm, sau đó tắm rửa một chút, sau đó đi ngủ, sau đó… Chẳng lẽ trong lúc ngủ linh hồn nàng lại bay đến đây?“Nhiên, ngươi lại đang nghĩ đến người kia sao?” Mặc dù là câu nghi vấn nhưng giọng điệu là câu khẳng Nhiên trầm mặc không nói, vẫn cúi đầu xoa xoa cái bụng đã rất lớn của mình. Mí mắt hơi cúp xuống khiến hàng mi dài che đi u buồn đau đớn trong mắt. Nhưng làm bạn với Vân Nhiên từ nhỏ, tình cảm còn thân thiết như thân huynh đệ làm sao Lãnh Nguyệt có thể không nhận ra tâm tư của hắn.“Chết tiệt! Dù có phải mất cái mạng này ta cũng phải bắt nàng ta đến đây bằng được.” Lãnh Nguyệt tức giận xoay Nhiên nhanh chóng bắt được tay hắn kéo lại “Đừng làm thế!”Đang muốn giãy ra nhưng khi tầm mắt dừng ở trên bụng to của Vân Nhiên thì khựng lại. Lãnh Nguyệt cố áp chế lại lửa giận gào lên “Nàng ta không đáng để ngươi hi sinh như vậy. Nàng ta chỉ muốn lợi dụng ngươi thôi. Đến cả sự hiện diện của đứa bé nàng cũng không biết. Chẳng lẽ ngươi muốn sau này một thân một mình nuôi dưỡng nó hay sao?”“Là ta tự nguyện.” Vân Nhiên cười khổ. Hắn thế nào lại không biết nàng chỉ coi hắn như một bục nhảy để đạt được mục đính chứ. Nghĩ đến nàng, trước mắt hắn lại như hiện ra một bóng lưng dưới gốc phong đỏ rực một khoảng trời, tuy nhỏ bé nhưng thẳng tắp đầy cô độc, vô hình như có ma lực cuốn hút người khác muốn đến gần. Nữ tử chợt quay người lại, ánh sáng mỏng manh chiếu xuống tán phong phủ trên gương mặt nàng một lớp đỏ nhàn nhạt. Mắt phượng lạnh lùng nhưng không giấu được ngạo khí bễ nghễ… Một khắc kia, chỉ một cái liếc nhìn, hắn đã vĩnh viễn trầm luân. Hắn tìm mọi cách đối nàng gây sự chú ý, dùng thế lực sau lưng hấp dẫn nàng… Dù biết nàng lợi dụng hắn, nhưng là hắn nghuyện ý, để được ở bên nàng cho dù với tư cách là một quân cờ.“Ngươi! Ngu ngốc! Ta mặc kệ ngươi!” Nhìn bộ dáng ngẩn người, ánh mắt không tiêu cự nhìn vào khoảng không của Vân Nhiên, Lãnh Nguyệt tức giận đùng đùng vận khinh công bay Nhiên ảo não thở dài nhìn dáng ảnh Lãnh Nguyệt khuất dần. Từ khi phát hiện ra đứa nhỏ, hắn và Lãnh Nguyệt không biết bao lần xảy ra tranh cãi. Và kết thúc lần nào cũng là Lãnh Nguyệt giận đỏ mặt tía tai bỏ là lần nào miệng cũng nói mặc kệ, nhưng hôm sau lại như không có chuyện gì xảy ra đến thăm hắn. Hắn biết Lãnh Nguyệt tất cả cũng vì tốt cho mình. Hắn vừa cảm kích vừa thấy có lỗi với huynh đệ tốt. Không biết phải làm Lạc nghe hai người nói chuyện mà lòng rối như tơ vò. Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra thế này? Hay đây chỉ là nàng đang ngủ mê? Đùng thế đúng thế, chình xác là như vậy. Y Lạc tự an ủi bản thân. Ngủ tiếp thôi, sau khi tỉnh dậy nàng có lẽ vẫn đang nằm trên cái giường nhỏ mềm mại của mình. Sau đó khi nghĩ lại đến giấc mơ này nàng sẽ cười khúc khích một mình, kể cho A Diệp nghe sẽ bị nàng ta mắng bệnh thần kinh. Làm quái gì có chuyện nam tử mang thai. Cái gì? Lại còn mang thai mười tháng chín ngày… Y Lạc cứ thế tự suy diễn miên man cho đến khi chìm vào giấc Lạc bị sức hút lấy mãnh liệt lay tỉnh, nàng mơ hồ thuận theo vươn người đến hướng có không khí dễ chịu kia. Sau đó là một trận âm thanh mừng reo vang lên bên tai.“Sinh rồi! Sinh rồi! Công tử sinh rồi! Là một tiểu thư trắng trẻo mũm mĩm!”Cơ thể đột nhiên hoàn toàn tiếp xúc với không khí lành lạnh khiến nàng đánh rùng mình một cái. Nhưng ngay lập tức lại được cuốn trong một cái chăn bông ấm áp rồi được cẩn thẩn đỡ ót bế ngửa lên. Cơ thể nàng yếu ớt vô lực cứ thế mặc kệ người khác làm một loạt động tác ấy.“Sao không thấy tiểu thư khóc a, cứ im lặng như vậy…” Là giọng nam tử đang bế nàng hốt hoảng.“Đưa ta xem.”Y Lạc cảm thấy mình được chuyền qua một vòng tay khác. Còn chưa kịp bất mãn vì bị người này kéo chăn ra khỏi người thì mông nàng đã bị đánh ba một tiếng. Cảm giác bỏng rát ở mông khiến nàng đang mơ mơ hồ hồ lập tức tỉnh táo, hai mắt nước mắt lưng tròng hét lên một tiếng. Xung quanh lại một trận tiếng cười vui mừng ồn nó, bọn người này biến thái sao. Lão nương sống trên đời hơn hai mươi năm nay còn chưa bị ba mẹ đánh qua mông đâu. Y Lạc tức giận trừng mắt nhìn người đang ôm gọn lấy mình. Là một nam tử tầm đôi mươi, gương mặt thanh tú thư sinh cũng đang cúi đầu nhìn Lạc vươn tay túm lấy cổ áo hắn “Ngươi…” Nuốt lại lời trong miệng xuống, Y Lạc kinh ngạc trợn mắt nhìn bàn tay của mình. Lại giơ cả hai tay lên nhìn mà ngây ngẩn cả người, hai cánh tay ngắn ngủn mũm mĩm đầy ngấn này là tay của nàng sao?! Đoạn dùng hai tay sờ soạng khắp thân thể. Cái cơ thể trẻ nhỏ mềm nhũn này là nàng sao? Tại sao lại biến thành thế này? Chuyện điên cuồng gì thế này? Y Lạc hoảng sợ gào lên. Thiên a, có ai đến dùng đậu hũ đến đập ta bất tỉnh đi. Lúc này âm thanh từ miệng nhỏ của nàng phát ra cũng chỉ là những tiếng ê a vô Nhiên đang nằm trên gường cũng dần hồi sức, nghe thấy tiếng trẻ con liền nóng vội nhỏm dậy, nhưng lại bị một trận choáng váng ngã nằm xuống. Hai gã hầu thấy thế nhanh nhẹn kê cao gối sau lưng đỡ hắn dựa vào.“Ngươi đúng là, vừa sinh xong thì nên nằm xuống nghỉ ngơi đi chứ.” Lãnh Nguyệt miệng tuy trách nhưng thấy Vân Nhiên chỉ một mực nhìn không chớp mắt vật nhỏ trong tay mình đành trao đứa bé cho thận nhận đứa bé từ tay Lãnh Nguyệt dịu dàng ôm lấy. Vân Nhiên kích động nhìn sinh mệnh trong tay, âu yếm vuốt ve khuôn mặt nhỏ xíu non mềm. Cảm giác sung sướng hạnh phúc như sóng ngầm mãnh liệt dâng lên trong lòng hắn. Đây là đứa nhỏ của hắn, là đứa nhỏ mà hắn sinh cho nàng, là đứa nhỏ của riêng hắn và nàng…Y Lạc lúc này suy nghĩ thực rối rắm nhìn nam nhân đang ôm mình, sắc mặt hắn tuy chật vật suy yếu, tóc đen dài rối loạn, nhưng cũng chẳng ảnh hưởng đến gương mặt đẹp như họa của hắn. Đến bây giờ thì nàng đã hiểu được một vấn đề phi lý mà từ trước đến nay sẽ không có khả năng xảy ra nàng xuyên không a! Thì ra lần trước không phải mơ, mà thực sự nàng là một bào thai trong bụng nam nhân này, và hiện tại đã được sinh ra. Thiên a, nàng đã xuyên đến cái dị giới đảo điên gì thế này! “Mười chín” Phượng Hy Quân thầm đã là lần thứ mười chín trong ngày Dạ Minh Tịnh thở dài, cuối cùng không nhịn được nữa, Phượng Hy Quân lên tiếng hỏi “Dạ mỹ nhân, ngươi đang có chuyện gì phiền muộn đúng không?”“Ngươi nhìn ra sao?” Dạ Minh Tịnh lại vô thức khẽ thở dài.“Số lần ngươi thở dài mấy ngày gần đây chắc phải dùng cho cả đời rồi a. Nói đi, có chuyện gì lại khiến băng sơn Dạ mỹ nhân đa sầu đa cảm như vậy?”Im lặng một hồi, giống như suy nghĩ rất lung, Dạ Minh Tịnh vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, nói “Phượng Hy Quân, ta hỏi ngươi một câu. Ngươi nhất định phải trả lời thành thật!”“Được!” Phượng Hy Quân có chút khẩn trương chờ đợi câu Minh Tinh chậm rãi mở miệng “Ta… có đẹp không?”“Hả?” Phượng Hy Quân vẻ mặt dại ra, giống như chưa nghe rõ hỏi “Ngươi nói gì cơ?”“Ta có đẹp không?” Dạ Minh Tịnh ngữ điệu đều đều lặp lại từng chữ.“Này Dạ mỹ nhân, ta không nghĩ ngươi lại là người tự luyến đến mức này đâu.” Phượng Hy Quân trộm lau mồ hôi cười cợt nói, song lại thấy vẻ mặt trang trọng của Dạ Minh Tịnh không giống như đang đùa, lại hỏi “Ngươi đang hỏi thật đấy hả?”Dạ Minh Tịnh gật đầu “Trả lời thành thật!”Phượng Hy Quân đành thu lại đùa cợt, cố nghiêm túc đánh giá gương mặt Dạ Minh Tịnh, bắt đầu bình phẩm “Đường nét mềm mại thanh tú, ngũ quan hài hòa cân đối. Có thể nói nếu đẹp hơn một phần thì khuynh thành, xấu đi một phần lại thành ra tầm thường. Dung mạo vừa đủ!”“Vậy là ta đẹp hay xấu?” Dạ Minh Tịnh có chút mờ mịt trước lời nhận xét của Phượng Hy Quân.“Tất nhiên là đẹp! Ngươi nghĩ cụm từ mỹ nhân’ ta gọi bậy bạ a Dạ mỹ nhân’? “Vậy một mỹ nhân khuynh thành và một mỹ nhân bình thường, ngươi chọn ai?”“Tất nhiên là mỹ nhân khuynh thành a! Người càng đẹp ta càng thích!” Phượng Hy Quân không chút do dự vậy, Bạch Mộ Lan liền mày chau ủ mỹ nhân sao đột nhiên lại hỏi loại câu hỏi kỳ quái như vậy? Nàng cũng sẽ không cho là nàng ta thích nàng, vì Dạ Minh Tịnh sớm đã có người thương rồi…Người thương! Đúng rồi! Phượng Hy Quân lúc này mới bắt được trọng điểm hiểu ra, bèn nói tiếp “Trên đời này làm gì có nữ nhân nào chê mỹ nhân? Nhưng thích là một chuyện, lập giathất lại là chuyện khác. Vẫn có câu lam nhan họa thủy’, không phải ai cũng đủ bản lĩnh để rước về một một mối họa ngầm. Ta nghe nói chuẩn mực của một chính phu hiện nay không chỉ phải có công, dung, ngôn, hạnh; cầm, kì, thi, họa’, ngoài ra vóc dáng cũng phải cao lớn nhưng không được thô kệch, lưng dài hông to thì mới dễ sinh quý nữ. Tuy là nữ nhân thường yêu thích mẫu nam tử nhỏ bé nhu nhược như cành liễu, tạo cảm giác được bảo hộ. Nhưng chính mẫu người kia mới phù hợp để lập chính phu hơn cả.”Nghe đến đây, mày Dạ Minh Tịnh mới giãn ra đôi vậy, Phượng Hy Quân nói tiếp “Ta thấy vóc dáng ngươi nếu mặc nam trang cũng không sai! Chi bằng phẫn nam trang, sau đó đi quyến rũ tiểu mỹ nhân kia, gả cho nàng. Đến lúc nàng phát hiện ra ngươi là nữ thì ván cũng đóng thành thuyền rồi!” Vẻ mặt gian tà cười hắc với vẻ kích động mà Phượng Hy Quân tưởng tượng, ngược lại Dạ Minh Tịnh lại nhìn nàng vô cùng khinh bỉ, nói “ Không phải ngươi dự định làm thế đấy chứ?”Phượng Hy Quân chột dạ cười trừ mấy tiếng, lúc sau biến nghiêm túc nói “Bỏ vấn đề giới tính qua một bên đi. Nhưng ngay đến việc đứng trước mặt nàng ngươi còn không dám, thì nàng sao biết đến sự hiện diện của ngươi đây? Dạ Minh Tịnh, cơ hội chỉ có thể do ngươi tạo ra, đừng để đến lúc vụt mất thì mới hối hận!”Cả hai im lặng một lúc, Phượng Hy Quân đứng lên, dáng vẻ tùy tiện nói “Thôi, không ngồi với ngươi nữa. Ta đi tìm mỹ nhân của ta đây!”Khép cửa lại, Phượng Hy Quân thân tựa vào cửa, khóe môi nhếch lên nụ cười tự Hy Quân a Phượng Hy Quân, bản thân ngươi làm không được, lấy tư cách gì đi khuyên người khác đây?“Ai nha? Là Nhan vương!”Hai nữ tử một lam y một tử y đi đến, một trái một phải nhanh chóng sáp lên người Phượng Hy Quân.“Vương gia, người đã lâu không có ghé qua phong Tử Lam nữa, người ta rất cô đơn nha.” Lam y nữ tử ôm cổ Phượng Hy Quân nũng kia tử y nữ tử cũng không chịu kém cạnh, ôm cánh tay nàng kề lên bộ ngực mềm mại của mình “Vương gia, Tử Đằng mấy hôm nay mới học được điệu múa mới, ta múa cho người xem được không?”Hai người líu ríu giằng co một hồi, cuối cùng Phượng Hy Quân bị kẹp giữa cũng lên tiếng “Được rồi, đừng tranh cãi nữa. Hai mỹ nhân thế này, bổn vương cũng không nỡ bỏ người nào. Hôm nay các ngươi có thể làm bổn vương vui, bổn vương sẽ thưởng gấp đôi!”Tử Lam và Tử Đằng mừng rỡ “Nhất định rồi!”Phượng Hy Quân còn đang trái ôm phải ấp, bỗng hai người Tử Lam rời khỏi vòng tay nàng, hướng phía trước cúi chào “Đinh Đang tỷ.”Người đang đi ngược lại là một nữ tử áo trắng quần xanh, diện tái phù dung, phong thái thanh khiết, hoa khôi của Túy Nhân lâu – Đinh Đang.“Các ngươi lui xuống đi, Nhan vương có ta tiếp đãi đủ rồi.”“Vâng.” Hai người Tử Lam ngoan ngoãn lui xuống, không có chút dị nghị khó chịu khi bị cướp khách.“Các ngươi sao có thể bỏ bổn vương lại như vậy được?”Đinh Đang đi đến, kề bên tai Phượng Hy Quân thổi một ngụm khí “Thế nào? Vương giakhông thích? Lẽ nào ta không đẹp bằng các nàng?” Nói xong hôn đè lên vết son trên mặt nàng. Phượng Hy Quân bắt lấy tay Đinh Đang đang có ý định luồn vào vạt áo của nàng, một tay vòng qua ôm eo nàng ta giành thế chủ động, cười nói “Tất nhiên không ai có thể sánh bằng Đinh Đang của ta rồi.”Nói đoạn Phượng Hy Quân bế ngang người Đinh Đang lên đi vào một căn phòng, dùng chân đóng cửa lâu sau, có tiếng rên rỉ kiều mị khe khẽ truyền đến… Trong phòng, Vân Khinh buồn chán nằm dài trên nhuyễn tháp, một tay vuốt bộ lông mềm mượt của tiểu bụi lang đang gối đầu lên bụng nàng lim dim ngủ, tiểu hầu tử thì lười biếng nằm bên cạnh vừa vắt chân chữ ngũ vừa ăn chuối, tiểu ưng thì đang chập choạng tập bay cứ chốc chốc lại rơi bịch xuống người nàng.“Piiiiiii! Piiiiiii!”Vừa nghe thấy tiếng sáo ngân dài vang đến, Vân Khinh mắt lóe sáng hưng phấn bật người dậy khiến tiểu bụi lang giật mình suýt chút nữa thì lăn từ trên nhuyễn tháp rơi xuống. Dường như cũng đã quen với tiếng sáo này, biết lại sắp được ra ngoài chơi, tiểu hầu tử lanh lẹ đi lấy hài đến cho nàng. Vân Khinh mỉm cười xoa xoa đầu tiểu hầu, nhanh chóng đi vào chân chạy ra mở cửa chưa kịp thò một chân ra ngoài thì đã có hai cánh tay từ hai bên chìa ra ngăn lại.“Thiếu chủ xin dừng bước.”“Lâu chủ có lệnh thiếu chủ phải ở trong phòng dưỡng thương, không được phép ra ngoài.”Vân Khinh nhép miệng nói theo lời thoại quen thuộc nghe đến mòn lỗ tai. Thực ra thương thế của nàng đã hoàn toàn lành hẳn từ một tháng trước, độc rắn cũng hoàn toàn tiêu tan nhưng đến bây giờ vẫn bị bức nằm chết dí trong phòng. Như Ý Cát Tường sớm đã bị Lãnh Nguyệt điều đi làm nhiệm vụ dài hạn chưa trở về như một hình phạt vì không thực hiện tốt nhiệm vụ bảo vệ nàng, còn hai người thanh niên này được phái đến thay thế tạm thời. Nói dễ nghe một chút là chăm sóc nhưng thực ra là đến giám sát nàng.“Ai nha, Thanh ca, Doãn ca. Ta đã dưỡng thương’ suốt hai tháng rồi, đã khỏe lắm rồi. Thực sự ta chỉ muốn đi dạo loanh quanh hít thở không khí trong lành thôi mà. Còn nằm trong phòng nữa chắc người ta không sớm thì muộn sẽ mọc nấm mất.”“Không được, thiếu chủ lần nào cũng nói đi dạo nhưng toàn bỏ ra ngoài. Nhỡ như lần này có lâu chủ hay Vân công tử đến kiểm tra đột xuất thì bọn thuộc hạ biết ăn nói sao?”“Chuyện này thì hai huynh khỏi lo. Sáng nay phụ thân ta mới đến gặp một lần rồi, chắc chắn sẽ không ghé qua lần nữa đâu. Còn sư phụ thì cách ngày cố định mới đến, hôm nay thì không. Chỉ cần các huynh không nói ra thì sẽ không ai biết đâu.”“Nhé, nhé, nhé,…” Vân Khinh cố ý kéo tay hai người làm nũng cầu người ngay lập tức giơ tay đầu hàng “Được rồi, nhưng thiếu chủ nhớ đi sớm về sớm. Nếu có chuyện gì xảy ra ngay lập tức phải bắn tín hiệu cho chúng ta biết.”“Đã rõ.”…Phượng Thanh La giắt lại cây sáo vào thắt lưng đứng dựa bên thân cây chờ Vân Khinh đến.“Điện hạ, có thư từ phía A Lôi gửi đến.” A Phong không biết từ đâu xuất hiện hướng Phượng Thanh La cung kính quỳ xuống, hai tay dâng qua đầu một phong Thanh La nhận lấy, càng đọc sắc mặt càng trở nên khó coi. Một lúc sau mới ngẩng lên nói “A Phong, mau về chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ quay về kinh thành ngay lập tức.”“Vâng.” Dứt lời phi thân biến Khinh từ xa đã thấy dáng ảnh lửa đỏ quen thuộc, bèn vừa chạy tới vừa vẫy tay. Nhưng người kia vẫn bất động dựa lưng bên thân cây, nhíu mày vô tiêu cự nhìn trân trân xuống đất nghĩ gì đó đến xuất thần.“A La! Tỷ đang nghĩ ngợi gì mà ta đến cũng không biết vậy?” Vân Khinh vỗ nhẹ vào vai Phượng Thanh La khiến nàng ta bừng tỉnh.“Cái gì vậy?”“Không có gì.” Phượng Thanh La tùy tiện nhét lá thư vào tay ra Phượng Thanh La dường như có chút bất thường, Vân Khinh lo lắng hỏi “Tỷ có chuyện gì sao?”“Thực ra, ta vừa mới nhận được tin phải trở về khẩn cấp.”Nghe vậy Vân Khinh ngạc nhiên, bắt lấy tay Phượng Thanh La vội hỏi “Trở về? Trở về đâu? Không phải nhà tỷ ở đây sao? Tỷ là trại chủ của Ảnh Sương trại mà?” Phượng Thanh La khẽ lắc đầu “Nhà của ta ở kinh thành Tề Phượng quốc. Bình thường là A Phong thay ta điều hành Ảnh Sương trại.”Tại sao A La là người kinh thành lại mắc công chạy đến nơi biên giới xa xôi này lập ra một Ảnh Sương trại? Không phải vô cùng bất tiện hay sao?Dường như nhìn ra được thắc mắc của Vân Khinh, Phương Thanh La nói “Việc này chỉ là tạm thời thôi.”Vân Khinh rất muốn hỏi là tại sao nhưng vẫn nhịn xuống. Mỗi người đều có bí mật không thể nói cho ai biết, ngay cả nàng cũng vậy. Cho dù có thân đến mấy nàng cũng không muốn gặng hỏi soi mói vào chuyện của người khác. Có thể A La có lý do riêng của nàng, nàng ấy không muốn nói thì nàng cũng sẽ không làm khó. Đó là thể hiện sự tôn trọng quyền riêng tư của nàng đối với bằng hữu. Nhưng nghĩ đến chuyện Phượng Thanh La sắp phải đi, trong lòng Vân Khinh lại cảm thấy buồn bã. Khó khăn lắm mới gặp được một người tâm đầu ý hợp như thế, vậy mà bây giờ lại sắp phải chia Vân Khinh không hỏi gì thêm Phương Thanh La thầm thở phào, trong lòng cũng biết nàng đang nghĩ cho mình. Chợt thấy vẻ mặt ỉu xìu của Vân Khinh thì vỗ vỗ vai nàng an ủi “Đừng buồn nữa, tã chắc chắn sẽ quay lại tìm muội mà. Nếu như muốn liên lạc với ta chỉ cần đến Ảnh Sương trại tìm A Phong là được.”“Ừm.”Đúng lúc này từ trong rừng vang đến một tiếng sáo ngân dài.“Đến lúc ta phải đi rồi.”“Ngay bây giờ sao?” Vân Khinh không nghĩ lại nhanh như thế, quả thật chuyện này rất đường đột.“Ừ, ta có chuyện quan trọng phải về ngay lập tức.”Vân Khinh ôm lấy Phượng Thanh La “Nhớ phải trở lại thăm ta đó. Đừng quên mất tỷ có một người muội muội này đấy.”“Sẽ không.” Phượng Thanh La vòng tay ôm lại Vân người buông nhau ra. Nhìn vẻ mặt buồn rười rượi của Vân Khinh, Phượng Thanh La cố tỏ ra vui vẻ vỗ vỗ vai nàng, lớn tiếng nói “Nữ tử hán làm gì mà ủy mị sướt mướt vậy. Đâu phải chúng ta sẽ không bao giờ gặp nhau nữa?”Vân Khinh cố nặn ra một nụ cười méo xệch “Ừm. Nếu có dịp ta nhất định sẽ đến kinh thành tìm tỷ.”“Ừm.”Lại một tiếng sáo nữa vang lên như thúc giục.“Vậy… Ta đi nhé.”“Ừm.”Phượng Thanh La dứt khoát quay lưng đi, nhưng đi được một nửa không nhịn được ngoái đầu lại. Thấy Vân Khinh vẫn đứng đó đang vẫy vẫy tay chào la lên“Tái kiến!”“Tái kiến!” Phượng Thanh La cũng cười vẫy lại, sau đó nhún người bay Khinh đứng đó nhìn dáng ảnh Phượng Thanh La khuất dần sau những cành cây rậm rạp. Thở dài buồn chán đá bay hòn đá nhỏ dưới chân, cuối cùng cũng nhún mình bay về phía ngược lại.

truyen vuong gia muon xuat gia