"Sall à, em chỉ muốn than vãn với anh chút thôi, còn chưa tới tình trạng như anh nói." "Xin lỗi em bảo bối, không có nhiều thời gian hơn làm bạn ở bên cạnh em." Thần sắc Salazar có chút áy náy, vợ mang thai rất cần hắn làm bạn, hắn lại cần phải làm việc
1. Em báo đáp chị như vậy sao? 2. Ức hiếp? 3. Đừng làm chuyện ngu ngốc, bị thương đấy! 4. Chỉ có cô ấy mới có thể cứu lão đại 5. Ổn ngay lập tức? 6. Lại mất không chế 7. Hậu quả của việc lừa gạt tôi 8. Không phải còn có ông sao? 9. Sợ hãi từ bản năng 10. Nhập hồn 11. Suýt nữa bị dọa đau tim 12. Ngài như vậy khiến tôi rất khó bình tĩnh 13.
Thế nhưng không thể ngờ chỉ một câu nói của mẹ, tôi bất ngờ phát hiện được con người thật của vợ sắp cưới. ở bên cạnh thì con sẽ không sợ gì hết". không yêu mù quáng đến độ sống cực khổ với anh. Em không thể sống khi không có tiền dù sống với ai
Ôn Lệ "hừ" một tiếng ở trong lòng, lạnh lùng gật đầu: "Vậy à." "Nhưng anh có một yêu cầu." "Anh có thể nói điều này với bên sản xuất, chắc chắn họ sẽ giúp anh việc này." "Cái này không liên quan đến show." Tống Nghiên vươn ngón trỏ ấn nhẹ vào trán cô, "Cái gì nên đồng ý anh cũng đồng ý rồi, em không thể bày ra gương mặt tươi cười được à ?"
Hắn không nghĩ nhiều mà ngồi xuống bên cạnh Kinh Hoàn. "Ôi…" Hắn thở dài một hơi, không biết nên nói gì nữa. Làm Quỷ Vương lâu như vậy, đã có lúc nào hắn giả vờ yếu ớt đâu? Nhưng chuyện đến nước này cũng chỉ có thể thử như vậy mà thôi.
Dương tiễn ơi chỉ chỗ mua cái kẹp hồng của anh cho em ik :)))) 0. Trả lời. CHÍNH HIIIIIIIIII ở bên cạnh Bì Tu nữa càng ngầu. Trang cute, giao diên đẹp, không nhảy quảng cáo ra giữa chừng nên rất có thiện cảm. Ad có thể để 1 link donate bên dưới cho anh em ủng hộ ( hứa
UD0U. Hàn Dạ Thần một thân âu phục đen hiệu Armani đắt tiền, đi bên cạnh anh là Mạc Vi Như thân váy đen sang trọng. Cô thân mật khoác tay anh, gương mặt xinh đẹp mỉm cười. Hàn Dạ Thần dù vẫn lạnh lùng nhưng khi nhìn sang cô thì có biết bao nhiêu sự yêu chiều, sủng nịnh. Đúng thật là trai tài gái sắc!! Nhiều người cảm thán. Nhưng điều làm họ ngạc nhiên hơn bao giờ hết đó là người đàn ông quyền lực xưa nay không gần phụ nữ như Hàn Dạ Thần lại xuất hiện ở đây và bên cạnh anh là một cô gái xinh đẹp lạ mặt. Hai người còn khoác tay kề vai rất thân mật, nhiều người thầm ghen tị và nuối tiếc. Chu Lệ từ cảm xúc bất ngờ đến vui vẻ rồi đến phẫn nộ. Cô ta nắm chặt tay như muốn bóp nát ly rượu thủy tinh trên tay, mắt cô ta hừng hực lửa giận. Trong đầu Chu Lệ là các suy nghĩ ngổn ngang bao trùm. Hàn Dạ Thần quả thực đã đến! Nhưng bên cạnh anh ấy là ai? Cô ta sao dám!!!??? Một vài tiểu thư đi ngang qua cười nhạo nhìn Chu Lệ, họ cũng nghe ngóng được phần nào về chuyện Chu Lệ mơ đắm Hàn chủ tịch. Giờ thấy anh ta xuất hiện cùng cô gái khác thân mật như vậy, cô ta chắc hẳn phải cảm thấy nhục nhã lắm đây. Một cô tiểu thư nói bóng gió- Chậc, mấy cậu à, nghĩ đi nghĩ lại thì tôi cũng thấy thương cho những người mắc chứng ảo tưởng, họ ý, cứ luôn nghĩ sẽ có được những gì họ muốn nhưng rồi khi phát hiện ra sự thật...thì muốn tìm cái lỗ để chui xuống cũng không có...haha- Phải rồi, cậu nói tôi cũng thấy tội - Cô tiểu thư khác che miệng cười - Còn đâu dám kiêu ngạo nữa- Các cô nói gì hả!? - Chu Lệ như quát lên, cô ta tức giận nhìn về phía hai cô tiểu thư cô tiểu thư vội lẻn đi trước khi bị Chu Lệ trút giận. Hàn Dạ Thần xuất hiện lập tức trở thành tiêu điểm của mọi người trong hội trường. Nhiều giám đốc rồi chủ tịch trong và ngoài nước liên tiếp chủ động đến bắt chuyện, họ đều có phần cung kính, nể phục và hòa nhã. Mạc Vi Như ban đầu hơi run vì sợ, cô chưa từng đến một nơi sang trọng và gặp nhiều người nổi tiếng mà bình thường chỉ được thấy trên mặt báo, TV. Mạc Vi Như thầm vui vẻ, cô thật là may mắn. Nhưng điều làm cô sung sướng nhất là được gặp chủ tịch William - người xây dựng nên tập đoàn thời trang nổi danh trên thế giới, với những thiết kế hoàn hảo và phương thức kinh doanh đáng nể, William đã dần trở thành người đàn ông quyền lực nhất Châu Âu. Nghe nói ông là một trong số ít người có thể khiến Hàn Dạ Thần kính trọng. Dù đã có gia đình và tuổi cũng đã ngoài 50 nhưng người này vẫn có một sức hút khó phai đối với phụ nữ. Mạc Vi Như rất hâm mộ những tác phẩm thời trang của ông. Cô không khỏi kéo nhẹ cánh tay của Hàn Dạ Thần. Hàn Dạ Thần biết cô hâm mộ William, dù có chút hơi giận nhưng anh vẫn mỉm cười chiều cô mà đi đến chỗ nay ông William cùng vợ mình đi dự tiệc, phu nhân William là người nước Pháp, bà quý phái và sang trọng. William thấy Hàn Dạ Thần đi đến chỗ mình liền cùng vợ chào Hàn chủ tịch, đã lâu không gặp - William hòa nhã- Đã lâu không gặp, chủ tịch William - Hàn Dạ Thần bắt tay với ông, anh quay sang phu nhân William - Và phu nhân- Haha, chàng trai trẻ tài giỏi, rất vui được gặp cậu - Phu nhân William mỉm cười - Tôi cùng ông xã vừa rồi nghe tin cậu xảy ra chuyện cũng không khỏi lo lắng, nhưng giờ thấy cậu không sao, cũng thật may quá! Tiếng Trung còn chưa thành thạo của phu nhân William, dù không rõ lắm nhưng vẫn dễ dàng nhận ra bà đang quan tâm đến Hàn Dạ Dạ Thần gật đầu, anh kéo sát Mạc Vi Như vào người khi cô có vẻ lơ đãng anh, chỉ chú ý tới William. - Cô gái xinh đẹp này là...? - Phu nhân William ngạc nhiên hỏi, lúc này bà mới chú ý đến cô gái trẻ trung xinh đẹp Bạn gái cháu - Hàn Dạ Thần nói ra ba chữ ấy bằng giọng rất nhẹ nhàng, anh không để ý có bao nhiêu người sửng sốt, ngỡ ngàng và cả nhân vật chính được nhắc tới - Mạc Vi Như- Wow, cháu thật là có mắt nhìn - Phu nhân William cảm thánMạc Vi Như ngại ngùng cúi đầu, bàn tay Hàn Dạ Thần vỗ nhẹ lưng cô. Anh nói nhỏ vào tai cô “Chẳng phải em rất hâm mộ William sao? Bây giờ gặp được rồi thì nên thể hiện ra” Mạc Vi Như mở to mắt nhìn anh, Hàn Dạ Thần mỉm cười quay sang chủ tịch William “Bác William, bạn gái cháu rất hâm mộ bác đấy” ông William ngạc nhiên nhìn Mạc Vi Như, rồi ông cười khà khà “Haha, vinh hạnh cho bác quá!” Mạc Vi Như xấu hổ đỏ mặt, cô được anh nhắc nhở liền lắp bắp “Cháu...cháu...rất...hâm mộ bác “ Phu nhân William bật cười, bà đưa tay véo má Mạc Vi Như “Cô gái đáng yêu này, thật làm tôi ưa thích mà nhưng tiếc lại là fan hâm mộ của ông xã tôi” - Bà nói gì vậy? - Ông William cười - Sao lại tiếc chứ? - Là fan của anh, không phải của em - Phu nhân William bĩu môi- Cháu cũng rất hâm mộ phu nhân...- vị phu nhân này thật làm cô lúng túng- Haha, ta đùa thôi - Phu nhân William xua tay, bà chỉ ra một chỗ để bàn gỗ ghế sofa - Bây giờ chúng ta ra kia trò chuyện nha, có ta với cháu, để cánh đàn ông này đi làm Dạ...phu nhân - Mạc Vi Như gật nhẹ đầu, dù cô vẫn còn muốn nói chuyện với William nhiều nhận ra sự tiếc nuối của cô, phu nhân William khẽ thở dài “Haizz, cháu nó không thích nói chuyện với em mà chỉ thích nói chuyện với anh, thật đau lòng” Mạc Vi Như lúng túng định nói gì thì ông William cười “Cháu đừng để ý bà ấy, bà ấy trông thế mà trẻ con lắm, biết cháu hâm mộ ta như vậy, khi nào ta sẽ sắp xếp thời gian, chúng ta sẽ trò chuyện cùng nhau chỉ cần Hàn chủ tịch không có ý kiến là được rồi “ Ông nháy mắt với Hàn Dạ Thần. Mạc Vi Như đỏ mặt gật đầu. Hàn Dạ Thần không muốn để cô lại nhưng nghe phu nhân William nói sẽ trông chừng cô thì anh mới rời đi cùng chủ tịch William. Ngồi xuống ghế, phu nhân William chọc cô “Bạn trai cháu lo cho cháu thật đấy!” Mạc Vi Như đỏ mặt, phu nhân William khẽ cười “Từ khi ta gặp nó đến nay, ta chưa từng thấy nó cư xử như vậy, nó thật sự yêu cháu, ta có thể nhìn ra được, cháu nên biết trân trọng và nắm giữ thật chặt, không để mất đi thì hối tiếc lắm đấy!” Nghe có vẻ kì lạ nhưng Mạc Vi Như cũng không để ý cho lắm, cô mỉm cười “Giống như phu nhân và chủ tịch William đúng không?” “Haha, ta với ông ấy sao? Đúng, đúng” Phu nhân William cười hạnh phúc. Mạc Vi Như hâm mộ tình yêu của họ, bền chặt và dài lâu. Nhìn ra sự hâm mộ của cô, phu nhân William chỉ cười “Dài lâu hay không thì cũng là do cách chọn người có thể cùng mình đi đến suốt cuộc đời, một khi đã định là của nhau thì sẽ mãi mãi là của nhau” Mạc Vi Như cô chắc sẽ nhớ mãi câu nói người ngồi nói chuyện phiếm với nhau, một vài vị phu nhân khác cũng đến chào hỏi, tiện thể làm quen với phu nhân William và cô gái bí ẩn bên cạnh Hàn chủ Lệ từ phía xa quan sát tất cả, cô ta nghiến răng thầm nghĩ sẽ trừng trị con nhỏ lạ mặt này vì tội dám cướp Hàn Dạ Thần của cô ta nhưng vì có phu nhân William ở cạnh con nhỏ ý nên cô ta mới không hành động. Suy tính một chút, cô ta đi đến chỗ của hai nhân William cùng Mạc Vi Như thưởng thức món bánh ngọt nổi tiếng của Pháp. Phu nhân Willam nói “Loại bánh này là loại bánh ta thích nhất, dù đã ăn rất nhiều rồi nhưng ta vẫn không thấy ngán hay thấy chán cả” “Là do vị của nó sao phu nhân?” “Đúng là vậy! Cháu thấy thế nào?” “Nó thật sự rất ngon, hình thức lẫn vị đều rất hoàn hảo” Mạc Vi Như cười hì hì. Phu nhân William cười, bà đưa tay lấy giấy cho Mạc Vi Như khi có ít kem dính trên mép cô. Mạc Vi Như xấu hổ cảm nhân William nhìn thấy Chu tiểu thư - Chu Lệ đi đến, hơi nhíu mày, nhưng rồi bà cũng thu lại vẻ mặt không hài lòng và khó Chào phu nhân William - Chu Lệ mỉm cười- Chào Chu tiểu thư - Nhàn nhạt chào lại- Và... cô gái này... - Chu Lệ đưa mắt nhìn sang Mạc Vi Như- Tôi tên Mạc Vi Như, cô là Chu Lệ đúng không? - Mạc Vi Như - Cô biết tôi!? - Đương nhiên tôi biết chứ, nhân vật chính của buổi dạ tiệc này mà - Phải rồi, cô có quan hệ gì với Thần?- Thần? - Mạc Vi Như nhíu mày, cô nghi hoặc hỏi - Là Hàn Dạ Thần?- Chứ còn ai ngoài anh ấy - Chu Lệ hất mặt- Chu tiểu thư, cô xem tôi không tồn tại sao? - Phu nhân William lên tiếng- Cháu... - Chu Lệ thấy cô ta quá không để ý Tôi chỉ nhắc nhở thôi, lần sau cô chú ý là được rồi - mỉm cười, bà nói - Cô đang hỏi cô gái này có quan hệ gì với Hàn chủ tịch sao? Vậy để tôi nói cho cô biết, vị tiểu thư này là vị hôn thê của Hàn chủ tịch, sắp tới sẽ là vợ của Hàn chủ Cái gì!? - Chu Lệ nói lớn, thu hút không ít sự chú ý.
Sáng ngày hôm sauMạc Vi Như dậy sớm, mặc bộ đồ công sở đen, áo sơ mi xanh bên trong. Chải mái tóc hơi rối, buộc đuôi ngựa đơn giản, Mạc Vi Như soi gương, cô gật gù mỉm cười. Ngày hôm nay cô sẽ chính thức làm việc, mà còn lại ở Hàn thị - nơi cao sang nhất thành phố A nữa chứ! Haha, thật tự hào về bản thân mình mà... chức vụ thư ký chủ tịch sẽ do cô đảm nhiệm, Mạc Vi Như cảm thấy danh xưng này cũng quá cao đi, cô chưa từng nghĩ nhiều như vậy. Mạc Vi Như ăn tạm cái bánh mì rồi xách túi xách đi làm. Mạc Vi Như bước vào sảnh công ty, nơi đây đã có rất nhiều người đến làm việc, cô đã tưởng mình đến sớm, đúng thật là nhân viên Hàn thị như lời đồn. Mạc Vi Như ra chỗ quầy tiếp tân. Một cô gái khá xinh đang đứng quầy nói chuyện, Mạc Vi Như hỏi- Xin chào cô, tôi là thư ký chủ tịch mới nhận chức, hôm nay tôi đến làm việc, vậy phải đi trình báo ở đâu?- Ơ...thư ký chủ tịch? - Cô tiếp tân ngạc nhiên, chợt nhớ tới điều gì đó, cô bật thốt lên - Cô là cái người đạt điểm tuyệt đối trong bài khảo nghiệm năng lực của Hàn thị? Mạc Vi Như?Xung quanh mọi người bắt đầu xì xào, nhiều tiếng kêu không giấu nổi vẻ thán phục“Điểm tuyệt đối!? thật không phải bình thường”“ Chứ còn gì nữa, nhân tài đó”“Chậc, hôm qua tôi có nghe ngóng nhưng nghĩ là đùa, ai đâu ngờ lại là thật”“Người lại còn ở trước mặt chúng ta”“Tài sắc vẹn toàn”“Hâm mộ quá!”- À vâng, đúng vậy... - Mạc Vi Như chỉ gật đầu, điều đó có đáng ngạc nhiên sao?- Oa.. quả là thư ký chủ tịch, cô rất xứng đáng đó - Cô tiếp tân vẫn không ngừng xuýt xoa- Cảm ơn cô, giờ cô nói cho tôi biết tôi phải đi trình báo ở đâu? - Mạc Vi Như cảm thấy ngại ngùng, cô cười nói- À vâng, cô lên tầng 98, phòng nhân sự cấp cao, trưởng phòng đang đợi cô ở đó rồi - Cô tiếp tân- Cảm ơn cô Mạc Vi Như bước đến chỗ thang máy, cảm giác hàng trăm ánh mắt đang dõi theo mình, Mạc Vi Như bước nhanh hơn, đến khi cửa thang máy đóng lại rồi, cô vẫn còn cảm thấy nặng nề, hít thở sâu vài lần cho thoải mái, Mạc Vi Như nhìn con số đang tăng dần kia “Thật sự là 100 tầng!”“Ting” cửa thang máy mở ra, tới tầng 98, Mạc Vi Như đi dọc theo hành lang, cô tìm phòng nhân sự cấp cao. A...! Thấy rồi!“Cốc...cốc” Mạc Vi Như gõ cửa, “Vào đi” giọng người đàn ông trung niên vang lên. Mạc Vi Như hít sâu một hơi rồi mở cửa đi vào. Trưởng phòng nhân sự cấp cao là một người đàn ông trung niên, trông rất nghiêm túc. Trưởng phòng thấy Mạc Vi Như bước vào. Ông nở nụ cười niềm nở tới cô làm Mạc Vi Như thắc mắc cái nét nghiêm túc ban nãy đâu? Trưởng phòng mời cô ngồi, rót cho cô một ly trà dù cô có ngại ngùng từ chối. Trưởng phòng nhân sự giới thiệu- Xin chào cô Mạc, tôi là Kim Quốc, trưởng phòng nhân sự cấp cao, cứ gọi tôi là trưởng phòng Kim- Chào ngài, tôi... - Định giới thiệu về mình thì Kim Quốc cắt ngang - Cô không cần giới thiệu, tôi biết À dạ vâng - Mạc Vi Như nâng cốc trà lên uống một ngụm, vị trà ấm nóng len lỏi khiến cô dễ Cô là thư ký mới của chủ tịch, công việc rất cực nên mong cô cố gắng bết sức mình để làm việc “dài lâu” trong tập đoàn, tôi biết cô là một nhân tài hiếm có, nhưng cũng nên chú trọng vào các vấn đề công tư cẩn thận, đừng chủ quan - Kim Quốc - Vâng - Mạc Vi Như gật đầu lắng nghe- Đây sẽ là các công việc cô phải hoàn thành trong hôm nay, vì ngày đầu nên nếu cô có sai sót hay chậm trễ thời gian thì tôi có thể cho qua nhưng từ ngày mai trở đi thì tôi không chấp nhận những sai sót dù chỉ là một chút- Tôi hiểu - Ôm lấy chồng giấy tờ dày hơn một gang tay cô, Mạc Vi Như thở hắt- Được rồi, cô có thể bắt đầu làm việc nhưng trước tiên là phải diện kiến chủ tịch đã, cô đi theo tôi - Kim Quốc đứng dậy“Diện kiến chủ tịch!?” Đây có lẽ là sự áp lực lớn nhất đối với cô, gặp được người đứng đầu của Hàn thị, người quyền cao chức vọng khiến người khác phải khâm phục, e sợ. Mạc Vi Như hơi run người, cô bước theo sau Kim Quốc. Vào thang máy, Kim Quốc có nhắc nhở cô- Gặp chủ tịch thì xin cô hiểu quy tắc trước, nếu không...làm ngài ấy tức giận thì chỉ có đường mà bị sa thải - Ông ta lắc lắc đầu - Bị sa thải đúng ngày đầu làm việc thì xui lắm đây, với lại một khi cô đã bị đuổi khỏi Hàn thị thì không nơi nào dám nhận cô vào làm việc đâu cho dù là vì lí do gì đi nữaMạc Vi Như run run gật đầu, cô bắt đầu thấy sợ, cô không nghĩ tới chủ tịch lại đáng sợ như vậy. Đúng là càng gặp phải nhiều người gần chủ tịch, càng được nghe về con người đáng sơm của ngài ấy. “Ting” Hai người đi ra, dọc hành lang nơi đây chỉ có duy nhất một cánh cửa lớn bằng gỗ đắt tiền sơn màu nâu đen, tay nắm cửa cũng được mạ vàng cao cấp. Mạc Vi Như thầm cảm thán sự giàu có của vị Hàn chủ tịch này. Kim Quốc gõ cửa. Bên trong vang vọng ra tiếng “Vào đi” của người đàn ông đàn ông, nam tính, lạnh lùng đến cực điểm. Mạc Vi Như cảm thấy như bị đóng băng. Kim Quốc vỗ vai cô trấn an, ông ta lại nhắc nhở thêm một lần rồi mới mở cửa đi vào. Mạc Vi Như đứng sau Kiến Quốc, khẽ quan sát căn phòng. Phòng có tông màu trầm, lạnh lẽo nhưng sang trọng và uy nghiêm. Chiều rộng của nó có thể bằng cả tầng 100 này. Nội thất đầy đủ, đắt tiền, rất phù Hàn chủ tịch, tôi đưa thư ký mới nhận chức ngày hôm qua đến rồi đây - Được, giờ ông ra ngoài đi - Người đàn ông đang ngồi trên ghế chủ tịch quay lưng về phía cô, nên Mạc Vi Như không nhìn rõ mặt nhưng cô cảm thấy rất là quen thuộc,- Dạ vâng thưa chủ tịch - Kim Quốc lui ra ngoàiTrong phòng chỉ còn mỗi hai người, một chủ tịch đáng sợ và một thư ký chủ tịch nhỏ - Mạc Vi Như đứng im, cô cố giữ thẳng người, tim đang đập nhanh. Hồi hộp nhìn chiếc ghế đang từ từ quay Chào cô, Mạc Vi Như - Hàn Dạ Thần trong mắt lóe lên tia vui vẻ, anh mỉm cười, giọng nhẹ nhàng hơn rất Ơ... - Mạc Vi Như đờ ngươi, cô đưa tay chỉ vào anh, vì ngạc nhiên mà lắp bắp - Anh...anh là Hàn Dạ Thần!- Cô còn nhớ tôi, thật vui quá! - Hàn Dạ Thần thêm vui vẻ, anh đưa tay mời cô ngồi xuống ghế Không ngờ lại có thể gặp nhau ở đây - biết cấp trên của mình là người quen, Mạc Vi Như thở phào, cô thoải mái hơn Haha, cô rất bất ngờ nhỉ?- Phải, chàng trai chật vật vì đuối nước mà tôi cứu lại là chủ tịch Hàn thị, quyền cao chức vọng, tiền tiêu không hết - Mạc Vi Như mỉm cười, cô chọc anh - không biết tôi có được trả công không đây?- Trả công? Cô thích gì? - Hàn Dạ Thần không có tức giận, anh biết cô chỉ chọc anh chứ cô không phải loại con gái hám Hừm...thì tôi chỉ cần anh giảm tải cho tôi công việc là được - Được - Hàn Dạ Thần không chần chừ mà gật đầu, Như Như của anh chỉ cần vậy thôi, thật đáng yêu! Và dường như anh thấy rằng không lúc nào là cô không đáng yêu cả - Chỉ vậy thôi?- Haha tôi đùa đấy, anh tưởng thật à? Tôi đến là để làm việc chứ không phải ngồi chơi. Anh cứ giao cho tôi công việc bình thường, anh yên tâm tôi sẽ không lười đâu - Mạc Vi Như le lưỡi- Được - Hàn Dạ Thần cười yêu chiều, anh đứng dậy, thân âu phục Armani màu đen đắt tiền vừa vặn thân hình cao lớn, tăng thêm cho anh sức mê hoặc. Mạc Vi Như ngẩn Dạ Thần ngồi xuống bên cạnh cô, nhận ra hơi thở nam tính gần ngay bên mình, Mạc Vi Như khẽ nhích người qua, giữ khoảng cách với anh. Hàn Dạ Thần nhíu mày không vui, anh nhích người gần cô, môi mỏng kề sát tai cô “Sợ tôi?” Mạc Vi Như mặt đỏ bừng, cô cúi đầu nhích người ra xa, miệng bắp bắp “Tôi...sao tôi phải sợ anh?” “Cô gái, cô không sợ tôi thì sao phải nhích ra xa vậy? Trông bộ dạng tôi muốn “ăn” cô lắm hả?” Đúng là anh muốn “ăn” cô luôn! “Không... không phải, tôi... tôi đi làm việc đây“. Mạc Vi Như tính bước ra ngoài nhưng Hàn Dạ Thần gọi lại, anh chỉ vào một nơi góc phòng, có bàn ghế làm việc- Đây là chỗ ngồi của cô, thư ký chủ tịch thì phải gần chủ tịch chứ nhỉ? - Hàn Dạ Thần nhếch môi- Haha...phải - Mạc Vi Như thầm than, cô bước đến bàn làm việc, ngồi xuống mới để ý, chỗ cô ngồi hướng chéo về phía bàn chủ tịch của Hàn Dạ Thần. Có thể dễ dàng chạm mắt nhau. Mạc Vi Như đỏ mặt cúi đầu bắt đầu làm Dạ Thần ngồi ghế bành ngắm cô, đúng là có cô ở bên cạnh, anh chẳng thể tập trung làm việc được. Hàn Dạ Thần cứ như vậy chăm chăm nhìn cô.
download an-c download anh-ch download anh-duong-so download bang-nhom-hoc- download download bat-diet-l download boss-nu- download ca download chang-re- download chang-re-quyen-the- download chien-than- download chong-ma download chuyen-xe-bu download co-gai-ba download co-kim download co-mot-cuong-thi-tuyet-sac-no download download con-dau-cua-nha- download con-loc-y download con-re-cua-nu-tong-tho download con-rieng-chi-muon-h download cu-long-thuc- download cuc-cung-den-nha-ba-oi-mo-cu download cuoc-chien download cuoc-song-dien-vien-tren-nui-cua-non download c download cuu-tinh-nh download cuu-vuc-ki download dac-vu-trong-sinh-xuyen-nhanh-thanh-nu-than-to download dan-vo-than- download dau-pha-thuong-khung-chi-co-huyen-trong- download day-l download de-nhat-kiem- download dep-qua-cung-nguy-hiem-sinh-vien-the-thao-can-can download di-than-duon download di-the-de-vuong- download dien-a download dien-anh-the-gioi-ta-la download dieu download dinh-cao-phu download dinh-cao- download do-khon-em-muon-om-du download do-thi-quy-v download do-thi download doc-truyen-sung-ai-cua-ba-thieu-bat-giu-cap-song-sinh download dong-m download dong-phong-hoa-chuc-sat-vach-ban-xun download duoi-vuong-trie download e-nua-k download ga-vao- download download giac-mo-ty download giao-dich-tinh-yeu-2 download download he-thong-cong-luoc-nam-chu-ma download he-thong-game-tai-di- download hiep-khach download hoa-hong-den-noi-loan- download hoang-long-chan-nhan-di-gi download hoang-tu-yeu-ng download hom-nay-vo-toi-lai-muo download hong-hoang-quan-h download ke-hoach-ba download ke-hoach-cua-nu-phu-muon-cuoc-son download ket-hon-chop-nhoang-ong-xa-cu download khai-truong-nguoi-tai-trong-cua-hang-lao-ban-co-uc-diem-c download khong-la download khuc-giao-huong-qua download kieu-kieu-s download kim-cuong- download lac-mat-co-dau-xung-hi download lam-dai-ma-dau-bien-thanh-tieu-kha-ai_c download lang-gieng_qu download lanh-tam-tong-tai-cung-vo-tan- download lon-nhanh-nhe-toi-cho-em-b download lo download long-te-chi-ton download luoc-th download download mac-tic download mat-ngot-ti download mat-roi-xin-dung-tim download mat-the-duong-oa-ban-c download mat-yeu-100-bao-boi-thuoc-ve-nam- download me-manh-me-dau-vo download moi-cai-the-gioi-to-mo download mot-buoc-len-tien-9 download muon-nga download my-nhan-hoa download nam-than-kieu-ngao-o-nha-toi-noi-yeu-em download n download ne download nghich-thien-than-cham-quy-y-doc-v download ngon-tinh-vo-cu-quay-lai-tong-tai-bie download ngot-the-dong-long-nguoi-ba-dao-tong-giam-doc-hao-tinh download nguoi-dau-yeu-man- download nguy-trang-ho download nhan-duyen-cua-chu download nhat-ky-quan-sat-ch download nhat-ngon-thong-thien_ download nhieu-nam-khong-lam-l download nu-phap-y-mau-nhay-vao-tron download download nu-than-la-phai-dem-ve download nu-than-quoc-dan-canh-ngoc download nuoc-cam-co-gas download on-nhu- download ong-xa-doi-bung-doi-bung-com-com-6 download download phai-long-lop-truong-lo download download phat-duong-cung-vi-alpha-muon-duoc-hen-h download phong-than-chau-31 download phu-nhan-tai-thuong-vo-yeu-khong download phuong-vu-chien-ca_qu download qua-ba-kiep-nguoi-moi download quai-phi-t download quan-canh-tinh- download quan-hon-tham-muu-truong download sie download so-tay-hinh-su_ download song-dong- download song-lai-bat-linh- download su-kien-sat-nhan-tai-vinh-thie download su-ton-cao-cao-tai-t download ta download ta-de-cuong-phi-phe-tai-nghich-thien-tam-tieu download download ta-vua-la-ma download tan-an-quy-su-566241_ download thai-tu-phi-nha-ta-that-hung- download tham-nguyet-mot-kiep-h download than-dao-dan-ton- download thanh-lien-phuon download thap-nien-70-thinh- download thap-the-luan-hoi-chi-thuong-hai-truo download thien-chi-ki download thieu-tuong-vo-ngai-noi-gian-roi-83 download thoi-khong-lu download thu-k download download thuong-than-de download tiem-hoanh-thanh-s download tieu-h download download toan-tri-doc-gia-sing-s download toi-dong-vai-nha-tien-tri-trong-t download tong-tai-anh-qua-ba-dao- download tong-tai-ba-dao-va-co download tong-tai-nguy-hiem-anh-that-hu- download tot-nhat-co download tram-nam-c download tro-choi-tu-vong-game-of download tro-ch download tro-minh-trong-long-ban-tay-anh-de-2 download trong-sinh-chi-vong-linh-pha download truong-c download truyen-bach-luyen-thanh-tien-837581_q download truyen-choc-gian-bao-boi-ong-xa-cu download truyen-nhan-tru-ma-ban-trai-toi-la-cuong download truyen-tong-gi download download tu-dang-da download tuong-cong-khong-ban download vay download download vo-xa-he-liet-nh download vo-yeu-bao-boi-cua-luc-tong download vong-phoi-khi-anh-de-gap-cv- download vu-cuc-th download vu-cuc-t download xich-tam-tuan download xich-tam-tuan-t download xuong-rong-dot-ruong_qu download xuyen-nhanh-chi- download xuyen-nhanh-the-nao-la-nhan-vat-phan-dien download xuyen-ve-bo-lac-nguyen-thuy-lam- download xuyen-viet-chi- download yeu-phai-tong-tai- download yeu-phai-tong-tai-tan download
Nghe thanh âm dịu dàng đầy lo lắng vang lên, Hàn Dạ Thần ngẩng đầu lên. Bỗng “Thịch” trái tim anh trật một nhịp khi nhìn cô gái trước mặt mình. Cô gái với ngũ quan thanh tú, không qua đẹp nhưng lại mê hoặc anh đến vậy. Đôi mày lá liễu đang nhíu lại vì lo lắng cho anh còn giọng nói nhẹ nhàng hay như từng nốt nhạc trong một bài hát. Trong lòng Hàn Dạ Thần như đang chảy qua một dòng ấm áp, đã lâu anh không cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ một người sau khi ba mẹ anh mất. Anh biết cô chân thành vì khi nhìn ánh mắt và cử chỉ của cô thì nó đều toát lên vẻ chân thành. Thấy Hàn Dạ Thần nhìn mình không chớp mắt, Mạc Vi Như có chút ngại ngùng mà gãi gãi đầu, hai tai hơi đỏ lên, cô cúi đầu nhẹ giọng nói - Anh...anh gì ơi! Mặt tôi có dính gì sao?- Há...à không...không có gì - Hàn Dạ Thần ngại ngùng, bộ dạng cô thật quá dễ thương khiến anh muốn ôm cô vào lòng. Chắc chắn nếu có ai nhìn thấy dáng vẻ này của anh thể nào cũng tròng mắt rớt Vậy sao anh nhìn tôi? - Mạc Vi Như cúi đầu-... - Hàn Dạ Thần mím môi, hai má thoáng qua chú sắc đỏ, anh quay đầu đi. - Hì - Mạc Vi Như phì cười, trông anh ta thế mà lại đáng yêu quá, lời nghĩ không nhịn được mà bật thốt ra - Anh đáng yêu thật!Hàn Dạ Thần giật mình, mắt mở to nhìn cô. Đáng yêu? Cô ấy nói mình đáng yêu? Anh nên có tức giận mà đánh người nhưng là cô nói, anh lại thấy buồn cười. Lần đầu nghe người khác nói anh đáng yêu, anh quả thực không biết nên thế nào!? Một câu khen của cô mà hỏng hết hình tượng băng lãnh của anh. Nhưng anh không tức giận mà là cao hứng. Phải! Là cao Vi Như nhận ra lời mình nói vô ý, cô xấu hổ cúi đầu thấp hơn gần như muốn chôn mặt xuống đất “Sao vậy trời...huhu ngại chết đi được” Hàn Dạ Thần thiếu chút nữa bật cười, cô thật quá đáng yêu mà, Hàn Dạ Thần cảm giác mình đã yêu cô gái nhỏ trước mắt này rồi. Đây gọi là gì nhỉ? Là yêu từ cái nhìn đầu tiên chăng? Hàn Dạ Thần mỉm cười. Mạc Vi Như thấy anh không tức giận cũng không có nói gì, cô hơi ngạc nhiên nhưng rồi cũng thở phào nhẹ nhõm. May quá, người ta không có tức giận nha...Mạc Vi Như nhẹ nhàng đỡ anh đứng dậy, cô vừa đỡ anh vừa dịu giọng “Anh đứng dậy được không? Đầu còn choáng váng chứ? Để tôi đỡ anh về nhà tôi, anh thay quần áo luôn cho đỡ lạnh, ở đây buổi sáng dù có nắng ấm nhưng gió biển dễ cảm lắm! Nhà tôi ngay gần đây thôi, anh cố chịu chút nha” Hàn Dạ Thần dựa vào thân hình mềm mại mại của cô, anh không phải yếu đuối gì mà không đi được nhưng cô gái này lo lắng cho anh như vậy thì anh cũng nên tận dụng khoảnh khắc này mà kéo gần khoảng cách giữa cô và anh, được thân mật với cô, cảm giác thật thoải mái. Chỉ là, khi dựa vào vì chiều cao chênh lệch lớn, cô chỉ cao đến ngực anh mà anh từ trên liếc mắt xuống có thể thấy khe rãnh ngực sâu quyến rũ, nội y màu xanh da trời bao bọc, nổi bật màu da trắng nõn làm anh miệng đắng lưỡi khô. Chiếc áo thun của cô có hay không mà mỏng rộng đến vậy. Hàn Dạ Thần không khỏi cảm thấy nóng nực, giờ anh lại muốn ngâm mình trong nước lạnh cho vơi đi lửa nóng trong người. Nhìn đến bờ môi đang liên tục đóng mở nói chuyện với anh, Hàn Dạ Thần lại nhớ đến xúc cảm mềm mại ngọt ngào khi cô hô hấp nhân tạo cho anh, vị ngọt đó làm anh chỉ muốn chìm đắm trong đó, đáng lẽ anh nên giả vờ thêm. Haizzz thật đáng tiếc mà... nghe tiếng thở dài của người đàn ông bên cạnh mình, Mạc Vi Như thắc mắc - Sao anh lại thở dài? Có chuyện gì sao? Mà sao người anh nóng quá vậy? Chắc anh bị cảm rồi, chúng ta nên đi nhanh thôi - Mạc Vi Như hốt hoảng khi tiếp xúc với nhiệt độ nóng bỏng trên người anh, cô đưa tay lên trán anh, rồi nhanh lẹ đỡ anh phải đỡ thêm một người, lại thêm chạy nhanh cùng ánh nắng mặt trời làm cô toát mồ hôi. Mạc Vi Như thở hổn hển làm Hàn Dạ Thần đau lòng không thôi. Anh có phải quá ác độc khi để cô vì mình mà như vậy không. Muốn đưa tay lau mồ hôi trên trán cô nhưng chợt rút tay về, bây giờ chưa phải lúc, nếu anh hành động như vậy sẽ dọa cô chạy mất. Không nên không nên. Nhà của Mạc Vi Như là một ngôi nhà nhỏ nhưng trông rất ấm cúng và đầy đủ, thiết kế cũng khá hiện đại. Mạc Vi Như đỡ anh đến cửa nhà thì có một người đàn ông cũng xấp xỉ tuổi anh, dáng dấp cũng đẹp trai đang chạy tới- Tiểu Như! Đây là ai vậy? - Thế Hải ngạc nhiên khi cô dẫ về một người đàn ông bộ dạng ướt nhẹp đang dựa vào người cô- A...anh Thế Hải, anh giúp em đỡ anh ấy vào trong nhà đi, còn đâu chút nữa em sẽ giải thích với anh sau - Mạc Vi Như thở hắt ra- Uh được, để tôi đưa anh vào trong phòng tôi - Thế Hải-... - Hàn Dạ Thần im lặng, luyến tiếc rời xa thân thể mềm mại của cô, anh cũng không muốn dựa vào đàn ông, Hàn Dạ Thần đứng vững người, lạnh lùng mở miệng - Giờ tốt hơn nên tôi đi được rồi- À vậy thì tốt rồi, anh theo tôi - Thế Hải - Há!? - Mạc Vi Như nhìn hai người đàn ông đi vào nhà, đúng là trông anh ta khỏe vậy màHàn Dạ Thần đi theo sau Thế Hải, anh không ngừng nghĩ về mối quan hệ của cô gái kia với tên đàn ông này. Hắn còn xưng hô thân mật với cô nữa chứ! Aish điên quá, nếu có súng ở đây chắc anh đã cho tên đàn ông này một viên đạn Khủng bố quá!! Càng nghĩ mặt anh lại tối sầm lại, khí lạnh tỏa ra đến dọa người, Thế Hải đi phía trước cũng không khỏi thấy run người. Dẫn Hàn Dạ Thần vào trong phòng, Thế Hải lục tủ lấy một bộ quần áo rồi đưa cho Hàn Dạ Thần - Anh mặc đồ tôi đi, trông dáng người anh cũng khá giống tôi nên mặc chắc sẽ thấy thoải mái hơn - Hàn Dạ Thần cầm lấy bộ quần áo- Phòng tắm ở kia, anh cứ từ từ mà dùng, tôi ra ngoài trước - Thế Hải mỉm cười nói rồi đi ra ngoàiNghe tiếng cửa đóng, Hàn Dạ Thần nhìn xung quanh căn phòng, đúng là phòng của con trai thật! Hắn ta là gì của cô? Còn ở trong nhà cô nữa!? Hàn Dạ Thần bực tức đi vào phòng tắm. Khi đó, ở ngoài- Em nói đi - Thế Hải ngồi xuống ghế sofa đối diện cô- Thì lúc em đi lượm vỏ sò thì bắt gặp được anh ấy bị sóng cuốn vào bờ - Mạc Vi Như giải thích- Chết đuối sao?- Chắc vậy? Mà cũng may em đã học qua các thao tác cứu người đuối nước nên anh ấy không có sao - Mạc Vi Như vui vẻ nói- Thế em có...hô hấp nhân tạo...cho anh ta không? - Thế Hải ngập ngừng, dù cho là để cứu người đi nữa thì anh vẫn thấy khó haha, anh hỏi làm gì? Thôi, chúng ta đừng bàn vấn đề này nữa nha, anh đi mua thuốc trị cảm hộ em nhé! để em đi nấu cháo cho anh ta. - Mạc Vi Như cười xòa, cô đánh trống lảng. Từ khi nào mà anh Thế Hải lại tò mò kĩ như vậy. - Uh được - Thế Hải cũng không hỏi tiếp, trông cô như vậy thì anh cũng đoán được cô có hô hấp nhân tạo cho tên kia rồi, nhưng nghĩ tích cực lên thì đó không tính là hôn chỉ la môi kề môi thôi mà. Tự mình an ủi, Thế Hải ra ngoài. Mạc Vi Như đi vào căn bếp nhỏ của nhà mình, cô bắt đầu lấy nguyên liệu từ trong tủ lạnh rồi thành thục làm món cháo dinh dưỡng. Hàn Dạ Thần tắm xong, cũng thấy thoải mái hơn, giờ anh rất muốn gặp cô gái kia! Nghĩ vậy nên anh mở cửa ra ngoài, một hương thơm ấm áp bay qua, Hàn Dạ Thần có chút đói bụng anh đi xuống cầu thang. Ánh mắt chợt dừng ở căn bếp nhỏ. Thấy một dáng người nhỏ nhắn đeo thêm chiếc tạp dề đang nấu ăn, Hàn Dạ Thần tim đập nhanh trông dáng vẻ của cô thật giống như một cô vợ nhỏ. Thấy anh đi xuống, Mac Vi Như mỉm cười đi đến cạnh anh, cô đẩy chiếc ghế gỗ ở bàn ăn cho anh ngồi- Anh thấy khá hơn chưa?Hàn Dạ Thần gật đầu, ánh mắt băng lãnh giờ trở nên ấm áp hơn bao giờ hết. Mạc Vi Như đỏ mặt khi tiếp xúc với anh mắt anh, cô ngắc ngứ “Ukm vậy tốt rồi, anh...anh ngồi đây đợi tôi chút, tôi đang nấu cháo cho anh, sắp xong rồi” Hàn Dạ Thần nghe cô nói đang nấu cháo cho anh, một cảm giác hạnh phúc khó tả dâng trào trong anh. Mạc Vi Như vào bếp rồi vài phút sau cô bê ra một bát cháo thịt dinh dưỡng thơm ngon đặt trước mặt Hàn Dạ Thần- Anh ăn đi xem có ngon không?-... - Hàn Dạ Thần nhếch nhẹ khóe môi, chỉ một bát cháo đơn giản lại khiến cho anh xúc động đến như vậy. Cầm chiếc thìa lên múc đầy thìa cháo, khẽ thổi rồi nhẹ nhàng ăn. Mạc Vi Như bỗng cảm thấy có chút mong đợi lời nhận xét của anh, đã lâu rồi cô không có nấu cháo, không biết tay nghề có giảm hay không? Chỉ sợ nó không ngon thì quả thực rất xấu hổ.
Trong phòng bếp, tiếng cười đùa nói chuyện vui vẻ phát ra. Hàn Dạ Thần đen mặt, anh “hừ” lạnh. Giả bộ đi vào phòng bếp lấy nước- Cần tôi giúp gì không?- À không, anh cứ vào phòng tôi mà nghỉ ngơi, tôi với tiểu Như dọn là được rồi. Trông anh không hợp làm mấy việc dọn dẹp này đâu - Không đợi Mạc Vi Như lên tiếng, Thế Hải đã trả lờiHàn Dạ Thần thấy Mạc Vi Như không có gì là phản đối lời nói của Thế Hải, cũng không nói lời nào. Anh khó chịu bước lên phòng. Hậm hực đạp cửa. Không ngờ có ngày Hàn Dạ Thần cao cao tại thượng như anh lại bực mình làm trò trẻ con là đạp cửa chứ không phải giết người. “Cốc...cốc” “Hàn Dạ Thần” tiếng của cô. Hàn Dạ Thần mỉm cười ra mở cửa. Mạc Vi Như cầm chiếc máy điện thoại chuông đang Tôi thấy có số lạ, có ấn nghe hỏi nhưng đầu dây bên kia không nói gì đã cúp máy, giờ lại gọi lại. Chắc là người mà anh gọi ban nãy, anh xem đi, tôi xuống trước. - Mạc Vi Như đưa điện thoại cho anh rồi đi xuống dưới. Hàn Dạ Thần xem số điện thoại trên màn hình. Là tên Hạo đây...haizz cô nói cô đã nghe, hắn lại có trò để trêu chọc anh rồi. - Alo- Ố, Hàn Dạ Thần!? - Minh Hạo ngồi trên ghế bành da phòng tổng giám đốc, giật mình suýt đánh rơi điện thoại khi nghe giọng của thằng bạn thân kiêm lão đại cấp trên của anh. Anh lẩm bẩm “Vẫn số đó mà, sao ban nãy người nghe lại là giọng phụ nữ, không lẽ...haha” cười thích thú - Thần, cậu nói ngay cho tớ biết, người phụ nữ ban nãy nghe là ai vậy?-.... - Sao không nói gì, thẹn thùng? Ặc nhầm, dùng từ sai trầm trọng - Minh Hạo nghĩ anh nên đi học lớp văn sửa cách dùng từ để tránh dùng sai với Hàn Dạ Thần - E hèm, nói đi, là ai vậy? Tưởng cậu không gần nữ sắc mà, đuổi họ đi còn không kịp còn cho họ ở bên Chị dâu của cậu- Cứ tưởng gì, hóa ra là chị...há, cái gì? Chị dâu!!??? - Minh Hạo lớn giọng hét, giọng lắp bắp - Cậu... cậu động lòng?- Có gì tò mò thì khi về tớ sẽ nói- Ây, thật ra là đã xảy ra chút rắc rối - Minh Hạo hít sâu- Chuyện gì? - Hàn Dạ Thần nhíu mày- Đối thủ của cậu Nhất Hàn đã điều tra ra được thông tin cậu mất tích, đưa cho bọn chó săn, giờ đang ầm ĩ đây, cổ phiếu tập đoàn đang bị giảm chưa có cách nào hoãn lại, cứ tình trạng như vậy thì sẽ có ảnh hưởng không nhỏ- Cậu cho người đến, tôi sẽ về lúc sáng mai, địa chỉ sẽ gửi cho cậu - Hàn Dạ Thần suy nghĩ một chút rồi quyết định, dù sao không phải không gặp lại cô mà anh cũng thừa sức để tìm cô nên cũng không lo lắng- Sáng mai, ok! Tôi sẽ đích thân đến đón cậu, tiện thể xem mặt chị dâu, haha- Hừ - “cúp”Theo nhận biết của anh về nơi này thì là con số không nên đành phải đi hỏi. Hàn Dạ Thần xuống dưới nhà, Mjac Vi Như và Thế Hải ngồi ở ghế gỗ dài, ăn hoa quả và trò chuyện. Hàn Dạ Thần nắm chặt tay, mím môi đi tới- Em có thể cho tôi địa chỉ nơi này không? - Há...? À Hàn Dạ Thần - Mạc Vi Như giật mình ngẩng đầu lên, là Hàn Dạ Thần, cô gật đầu - Thị trấn XX bờ biển XX- Cảm ơn cô - Hàn Dạ Thần nhắn tin rồi gửi đi anh đưa lại điện thoại cho Mạc Vi Như - Mai người của tôi mới đón tôi được, làm phiền cô cho tôi trú tạm đến sáng Không có gì, được thôi - Mạc Vi Như gật Tiểu Như, em kể tiếp đi - Thế Hải- À ukm, sau đó...Hàn Dạ Thần mím môi, anh quy người lên phòng. Người phụ nữ này là người đầu tiên không để ý đến anh. Mị lực của anh không đủ sao? Trước giờ anh không quan tâm lắm cái vấn đề này nhưng bây giờ nó khiến anh phải nghĩ ngợi. Haizz...Tối, vì không ngủ được nên Mạc Vi Như lên sân thượng hóng gió. Mái tóc đen mượt của cô bay lất phất phảng phất mùi hương thơm dịu nhẹ của dầu gội. Mạc Vi Như đứng lên bậc, chống tay lên lan can, ngẳng cao mặt hứng gió, miệng mỉm cười tận hưởng gió Không ngủ được? - giọng nói nam tính thình lình vang lên phía sau cô, Mạc Vi Như giật mình, suýt chúi người ngã xuống. Hàn Dạ Thần hốt hoảng nhanh tay nắm được khủy tay cô kéo lại. Cả người Mạc Vi Như ngã vào lòng anh. Hơi ấm và mùi hoắc hương thoang thoảng bên cánh mũi làm cô đỏ mặt. Mạc Vi Như hơi giãy dụa “Cảm...cảm ơn anh, nhưng anh buông tôi ra đi chứ“. Hàn Dạ Thần im lặng, tay đang vòng eo cô liền siết chặt hơn. Mạc Vi Như trợn mắt, cô càng thêm dãy dụa “Hàn...Hàn Dạ Thần, anh...buông tôi ra” “Một chút thôi...” “Há?” Mạc Vi Như ngạc nhiên, muốn ngẩng đầu lên nhưng không được, mặt của cô đang dán chặt vào lồng ngực của anh vì anh ôm chặt quá. “Một chút thôi, cho tôi ôm em một chút thôi” “Anh...” Mạc Vi Như muốn từ chối rồi định dùng lực đẩy anh ra nhưng vốn sức lực không bằng nên không thể. Cô nghe âm giọng buồn bã và tiếc nuối của anh mà mềm lòng. Mạc Vi Như đứng yên cho anh ôm nhưng thân thể vẫn cứng đờ. Hàn Dạ Thần mỉm cười, khuôn mặt dúi vào tóc cô, mũi khẽ ngửi mùi hương thơm dịu nhẹ từ tóc cô. Anh nhắm mắt tận hưởng giây phút bình yên mà ngắn ngủi này. Sau vài phút- Được...được chưa? - Mạc Vi Như vì đứng lâu và eo bị ôm chặt nên cô mỏi chân và bị đau nhức. Cô hỏi nhẹ-... - Hàn Dạ Thần nuối tiếc buông cô ra, trước đó bàn tay còn lưu luyến vuốt qua tóc và eo cô- Anh... - Mạc Vi Như mở miệng nhưng không biết nói gì, cô đành im lặng, xoay người ra chỗ lan can, chống cằm, mượn tóc che đi vẻ mặt đỏ ửng. Không hiểu sao cô cảm thấy lưu luyến và buồn bã, nghe tin sáng mai anh sẽ rời khỏi đây, tim không tránh khỏi bị nhói lên một cái. - Xin lỗi.. chỉ là tôi muốn ôm em - Hàn Dạ Thần hai tay đút túi quần, người dựa vào lan can, quay đầu nhìn lên bầu trời sao. Anh khẽ nói, lời xin lỗi ấy như nói lên bao điều. Trái tim Mạc Vi Như khẽ rung lên, cô cứng người, hai tay chống cằm cũng vì thế mà run nhẹ. Lần đầu được nghe lời nói thâm tình và chân thành đến Không...không sao, chỉ là tôi không quen thôi - Mạc Vi Như cười gượng - Anh cũng không ngủ được sao?- Uh...- Tại sao vậy?-.... - Tại vì tôi không muốn nhắm mắt ngủ thật say để rồi sáng sớm hôm sau phải rời xa em, Hàn Dạ Thần không nói ra lòng mình, anh chỉ đáp - Tôi không ngủ được, còn cô?- Tôi bị mất ngủ- Mất ngủ? - Hàn Dạ Thần nhíu mày, cô gái này, sao lại bị chứng mất ngủ! Thật không biết chăm sóc tốt cho bản thân Đây cũng không phải đêm đầu tiên tôi mất ngủ, từ khi “người ấy” ra đi, tôi đã không còn ngủ ngon được như trước, từng đêm cơn ác mộng ấy xâm chiếm lấy giấc ngủ của tôi, nó khiến tôi sợ hãi và muốn chạy trốn - Mạc Vi Như không biết tại sao cô lại nói cho anh biết chuyện này, nhưng cô cảm nhận được từ anh sự đáng tin cậy, sự ấm áp tựa như chỗ dựa vững chãi nơi cô muốn trút bầu tâm sự cho nhẹ lòng. Cô muốn nói với anh, muốn kể cho anh nghe chuyện ấy. Hít một hơi thật sâu, cô mỉm cười nhìn vào đôi mắt lạnh của anh - Anh có thể cho tôi mượn chỗ dựa để tâm sự không? Tôi chỉ muốn kể cho nhẹ Rất sẵn lòng - Hàn Dạ Thần nhếch môi, anh với cô ngồi xuống băng ghế gỗ đặt cạnh tường. “Cảm ơn anh” Mạc Vi Như vui vẻ ngồi xuống cạnh anh. Cô bắt đầu kểLúc ấy, tôi mới tròn 18 tuổi, vừa qua sinh nhật, trong quãng thời gian ấy tôi có yêu một người con trai. Anh ấy tựa như ánh sáng rực rỡ chói lóa còn tôi thì mờ mịt, vô hình và nhàm chán. Anh ấy có rất nhiều người thích, điều đó khiến tôi nản lòng. Khi tôi đã quyết định từ bỏ thì anh ấy đến và nói thích tôi. Tôi đã nghĩ đó là một giấc mơ nhưng thật sự nó là thật. Chúng tôi bên nhau được hai năm, tình cảm sâu nặng khó rời. Tôi cứ nghĩ tôi và anh ấy sẽ cùng đi đến cuối đời. Có lẽ...chỉ mình tôi ngu ngốc nên đã nghĩ như vậy. Mọi chuyện vỡ lẽ khi tôi tình cờ nghe được cuộc đối thoại của anh ta và nhóm bạn...Anh ấy ở bên tôi chỉ vì tôi...là bạn thân của người anh ấy yêu. Thật buồn cười đúng không? Haha tôi đã chết lặng và từ đó không còn muốn gặp anh ta nữa. Tôi lảng tránh anh ấy và mặc kệ lời giải thích giả dối. Tôi bị các bạn anh ta cùng toàn trường chế nhạo và bắt nạt. Bạn thân tôi...cô ta lại hả hê theo bọn họ. Tôi đã thất vọng và sợ hãi đến mức phải chuyển trường. Một năm sau đó, chúng tôi tình cờ gặp nhau. Tôi với anh ta chỉ gượng cười, giả vờ bắt chuyện vài câu rồi lại im lặng. Lúc tôi phải đi thì anh ta bất chợt kéo tôi lại muốn tôi tha thứ và anh ấy... đã kể lại toàn bộ cho tôi nghe về cuộc sống sau đấy và lí do thật sự để lừa dối tôi. Tôi đã rời đi mà không hề hay biết anh ấy đã nở nụ cười nhẹ nhõm và mãn nguyện. Chỉ một vài hôm sau, tôi nghe tin...anh ấy...anh ấy đã ra đi. Chấn động và bị sốc, tôi như gục ngã, chạy hớt hải đến nơi đưa tang. Bức di ảnh có khuôn mặt rạng rỡ từng làm tôi say mê. Cuộc nói chuyện là thật nhưng...anh ấy yêu tôi cũng là thật. Lúc biết thì đã quá muộn, đau cũng chẳng thể, hận, cũng chẳng còn. Cho đến giờ tôi... vẫn mơ thấy anh ấy và từng ngày nó trở thành bóng ma, cơn ác mộng của tôi... Mạc Vi Như khóe mắt lấp lánh giọt nước mắt, Hàn Dạ Thần đưa tay lau nước mắt cho cô “Đừng khóc...” Mạc Vi Như để anh lau nước mắt cho mình, trong lòng ấm áp. Cô cười “Chắc anh thấy tôi điên lắm đúng ko? Không đâu tự nhiên bảo anh tâm sự cùng mà kể cho anh chuyện này. Thật có lỗi quá” Hàn Dạ Thần im lặng, Mạc Vi Như “Cảm ơn anh” nói ra được mọi chuyện mà có người lắng nghe mình, thật nhẹ nhõm và thoải mái. Hai người im lặng lúc lâu, Hàn Dạ Thần bỗng thấy vai mình bị đè, anh quay đầu sang. Là cô gái nhỏ của anh đang dựa đầu vào vai anh. Hai mắt cô nhắm, hơi thở nhịp nhàng, cô đã ngủ rồi. Hàn Dạ Thần bật cười, anh ngồi yên một lúc, người cô nặng dần mà trượt xuống. Hàn Dạ Thần đỡ đầu cô, một tay luồn qua cổ cô, một tay vòng dưới chân cô. Anh bồng cô về phòng, khẽ nhíu mày khi ôm cô nhẹ quá. Sau này sẽ tẩm bộ cho cô thật tròn. Haha, ôm thiên hạ trong lòng, anh hạnh phúc hơn bao giờ...
Ngủ được một giấc dài, Mạc Vi Như tỉnh táo thoải mái hơn hẳn. Cô ngồi dậy nhìn xung quanh mới chợt nhớ ra đây là tập đoàn Hàn thị mà cô lại đang nghỉ ở phòng chủ tịch!! Ôi trời, Mạc Vi Như hốt hoảng đứng dậy, chỉnh lại váy áo, cô nhìn đồng hồ đã 5h30, càng hốt hoảng hơn. Sao chủ tịch không gọi cô dậy? Còn bữa tiệc Chu gia nữa! Mạc Vi Như cột lại tóc cho gọn gàng, cô chạy ra khỏi phòng. Hàn Dạ Thần vẫn tư thái làm việc đều đặn như lẽ thường. Anh nhướn mày nhìn cô gái nhỏ mới chạy ra- Ngủ dậy rồi sao?- Chủ tịch, xin ngài thứ lỗi... - Mạc Vi Như cắn môi- Trông tôi rất giống bộ dạng chuẩn bị đánh người?- Dạ...Không- Bây giờ cô đi với tôi - Hàn Dạ Thần khoác áo vest, tay xếp lại chồng văn kiện- Đi đâu ạ...?- Cô không định chuẩn bị cho dạ tiệc tối nay sao?- Ơ...có thưa ngài - Mạc Vi Như cũng chưa nghĩ mình nên mặc gì cho phù hợp, với lại kinh tế bây giờ của cô không đủ, đến phần chất liệu của váy còn chưa đủ không nói đế cả một cái Vậy đi theo tôiMạc Vi Như chỉ biết đi theo sau Hàn Dạ Thần, không biết anh định làm gì? Đi đến sảnh chính, nhân viên vẫn đang bận rộn làm việc hoàn toàn không để ý đến giờ tan sở. Mạc Vi Như có chút xấu hổ. Đi đến giữa sảnh, đã có không ít ánh mắt để ý đến hai người. Mạc Vi Như gật đầu mỉm cười chào mọi người, có một vài người chỉ chỏ rồi thầm thì to nhỏ với nhau, những ánh mắt muôn vẻ cứ thế dõi theo hai người. Ra cổng công ty, đã có chiếc xe benz đen đứng chờ sẵn. Người tài xế đi xuống, cung kính cúi đầu mở cửa xe cho Hàn Dạ Thần và Mạc Vi Sao anh không đi xe riêng?- Chúng ta sẽ đi luôn đến đó- Oh... - Mạc Vi Như hiểu ra, chủ tịch như anh đến nơi cao quý thì cần tài xế đưa là lẽ thường, không thể nào tự lái xe mà đi người sau đó cứ giữ im lặng, mãi cho đến khi xe dừng trước một cửa hàng váy áo sang trọng khá to ngoài mặt đường. Hàn Dạ Thần để tài xế mở cửa, anh bước xuống xe cùng Mạc Vi Như đi vào. Cô vừa vào trong cửa hàng đã suýt xoa kêu không ngừng “Wow...” nội thất sang trọng đẹp mắt, người chủ quả là có con mắt thẩm mỹ rất tốt. Hàn Dạ Thần đi trước cô, nghe tiếng cô, khóe môi anh nhếch nhẹ lên, thầm nghĩ chút nữa thôi cô sẽ càng bất hàng nhân viên xếp hai bên đã đợi sẵn như có lệnh, họ cung kính cúi đầu chào hai người “Kính chào quý khách” Mạc Vi Như cười gượng, chân bước nhanh hơn theo Hàn Dạ Thần. Một cô nhân viên nói- Thưa ngài, ngài Alex đã chuẩn bị xong, hiện đang đợi ngài bên trong Hàn Dạ Thần đi vào căn phòng lớn, một dãy các bộ váy dạ hội rực rỡ khác nhau được treo một bên, các loại giày, phụ kiện lấp lánh thời trang được đặt một bên, có bốn phòng thay đồ khá to, kiểu dáng hoàng gia. Mạc Vi Như há to miệng nhìn xung quanh. Bỗng một giọng nói đàn ông vang lên từ phía trong - Thần, cậu đến rồi! - Alex là chàng trai tóc vàng mắt xanh, gương mặt điển trai hút hồn- Uh - Ngồi xuống ghế sofa, Hàn Dạ Thần dựa người ra sau, hai chân vắt chữ U, Mạc Vi Như nhìn thấy Alex, cũng không khỏi nhìn anh ta đến ngẩn ngơ, anh chàng Tây này thật hút hồn nha... Hàn Dạ Thần thấy cô nhìn tên Alex đến ngẩn người, phút chốc mặt đen lại, tay cầm gối ôm ở ghế ném vào mặt Alex. Anh chàng Alex tránh không khỏi bị đập vào mặt, kêu to “á” một tiếng- Thần! Are you crazy? - HừAlex định lên tiếng chửi thì liếc thấy Mạc Vi Như đang đứng nhìn mình “đắm đuối”, uh đúng, đắm đuối theo cách nghĩ của anh. Nở nụ cười đầy nham hiểm, khóe môi nhếch lên, Alex bước đến gần cô- Wow...Thần, đây là cô gái mà cậu bảo với tôi sao? - Alex cũng có chút bất ngờ, Hàn Dạ Thần từ bao giờ “Cong” lại thành “thẳng” rồi!? Thật làm anh không kìm được lòng hoài nghi - Là một mỹ nhân nha! Thật xinh đẹp! Em gái, em tên gì?-... - Mạc Vi Như bị chàng Tây cuốn hút này bước đến gần, cô giật mình lùi ra E hèm - Hàn Dạ Thần hắng giọng, anh tức giận đứng dậy đẩy tên háo sắc kia ra, hành động của cô anh đã thấy, thật khiến anh hài Way, Thần! Tức giận? Tôi chưa làm gì em gái mỹ nhân này nha, chỉ hỏi tên thôi mà- Cô ấy là em gái cậu từ bao giờ vậy?- Mấy phút trước - Alex nhếch môi, anh nháy mắt với Mạc Vi Như - Mỹ nhân, anh làm anh trai em được chứ!?Mạc Vi Như có chút hoảng sợ, thầm tiếc nuối cho khuôn mặt đẹp trai mà nhân cách không bình thường này của anh ta. Gì mà em gái? Anh trai? Có phải anh chàng Tây này rất thích nhận vơ người khác làm họ hàng nhà mình! Nghĩ vậy, Mạc Vi Như buồn nụ cười của cô, Alex càng thêm hứng thú trêu chọc- Cô ấy cười kìa Thần, nghĩa là đồng ý làm em gái tôi rồi - anh ta ghé gần vào Hàn Dạ Thần nói nhỏ - Từ bây giờ trở đi tôi là anh dâu của cậu, muốn làm gì thì cũng phải thông qua tôi và phải được tôi chấp Cậu xứng sao? - Hàn Dạ Thần khinh thường, đẩy Alex ra - Mau sửa soạn cho cô ấy thật lộng lẫy- Ok ok - Alex bĩu môi “Thành lộng lẫy hối tiếc rồi có bắt mình đổi không đây?” - Em gái, em đi theo anh, đồ anh chuẩn bị cho em ở bên Tôi tên là Mạc Vi Như, anh đừng gọi là em gái nữa - Mạc Vi Như nhíu mày- Mạc Vi Như? Tên em hay thậtMạc Vi Như mỉm cười vui vẻHai người khuất sau cánh cửa phía trong, Hàn Dạ Thần ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía cửa. Chần chừ vài giây rồi quyết định đi theo vào, nhưng mới đến cửa thì một cô nhân viên trẻ tuổi đứng chắn trước cửa, đỏ mặt trước gương mặt đẹp đến hút hồn của Hàn Dạ Thần “Thưa ngài, thứ lỗi cho tôi, mong ngài chờ bên ngoài, nơi đây không được phép vào” Hàn Dạ Thần ánh mắt nguy hiểm dọa người, cô nhân viên sợ hãi, nghĩ đến điều mà ông chủ Alex đã căn dặn lúc nãy“Hàn chủ tịch mà tức giận, thì cô cứ nịnh cậu ấy, gọi cô gái đi cùng là phu nhân, tuyệt đối cậu ấy sẽ không tức giận nữa, có khi còn thưởng cho cô”- Ngài yên tâm, bên trong ngài Alex chỉ chỉ đạo cho chúng tôi làm thôi, 100% là nữ, tôi xin hứa phu nhân của ngài sẽ là người đẹp và lộng lẫy nhất đêm nay-... - Quả nhiên như lời Alex nói, Hàn Dạ Thần như nghe được từ “Phu nhân” đôi lông mày đang nhíu chặt liền dãn ra, sắc mặt hiền hòa đầy vui vẻ, anh gật đầu ngồi lại xuống ghế, còn nói - Cho tôi tờ báo với một tách cafe đen- Dạ ngài - Cô nhân viên thở phào nhẹ nhõm chạy đi ngay, thầm cám ơn ngàn lần ông chủ của mình. Gương mặt sát khí vừa rồi của Hàn chủ tịch thật dọa sợ cô. Chỉ mấy phút sau, cafe và một vài tờ báo kinh tế số mới nhất đã được đưa đến. Hàn Dạ Thần vừa xem vừa uống vừa ngồi chờ. Bỗng có ai gọi đến, Hàn Dạ Thần bắt máy, đầu dây bên kia giọng điệu hơi hốt hoảng, Hàn Dạ Thần nhíu nhíu mày rồi nói nhẹ nhàng “Tiêu diệt tận gốc, nửa tiếng sau tôi muốn nghe tin tốt của cậu” đầu dây bên kia còn chưa kịp nói gì thì Hàn Dạ Thần cúp máy. Anh ném tờ báo sang một bên, uống thêm ngụm cafe. Dọ này có nhiều tên không biết trên dưới là gì, Hàn Dạ Thần anh cũng dám cả gan chọc vào, phải chăng anh “hiền” quá? Hàn Dạ Thần bấm số rồi gọi cho một người “Tôi đang thấy mình bị “hiền” quá!” “Oạch..Rầm” bên kia có tiếng ngã ghế rõ to. Đầu dây bên kia sau vài giây ổn định lại tinh thần, lập tức hiểu rõ chấp lệnh. Còn âm thầm mà khinh bỉ “Cậu mà hiền thì còn ai ác....????”Hàn Dạ Thần hài lòng cúp máy, tay anh đặt trên thành ghế, ngón tay thô to có vết chai sần do cầm súng gõ gõ nhịp. Hàn Dạ Thần anh bình thường cũng không có kiên nhẫn, anh cần gì là phải có ngay tức khắc, muốn gì là cũng phải xong ngay. Chưa bao giờ chờ đợi một ai, vậy mà giờ anh lại ngồi đợi một người - cô gái yêu của anh. Cốc cafe đã cạn, anh lại giải quyết xong được hai việc trong tổ chức Hắc đạo. Hàn Dạ Thần lần đầu nghĩ đến câu nói “Đợi chờ là hạnh phúc“. “Cạch” ngay lúc này, cửa phòng trong mở ra, Alex mang theo nụ cười hí hửng đi ra, anh ta vỗ vai Hàn Dạ Thần, anh liếc mắt rồi đi vào phòng. Hàn Dạ Thần và Alex cùng đưa mắt về phía khoảng bậc cao chừng 20 cm, đang có rèm trắng mỏng che lại, có hai cô nhân viên đứng hai bên phụ trách kéo tấm rèm chắn. Alex nói nhỏ “Đừng ngỡ ngàng nhé, tôi nhắc trước cho cậu, em gái tôi cũng là mỹ nhân nhà cậu rất tỏa sáng đấy” Hàn Dạ Thần “hừ” một tiếng, bảo bối nhà anh lúc nào chẳng tỏa sáng. Alex nhếch nhẹ khóe môi, mở miệng đếm “1...2...3”“Xoạt” hai tấm rèm kéo sang hai bên, Hàn Dạ Thần sững người.
vợ à em chỉ có thể ở bên cạnh anh